奉和赐酺诗

河洛称朝市,崤函实奥区。

周营曲阜作,汉建奉春谟。

大君苞二代,皇居盛两都。

招摇正东指,天驷乃西驱。

展軨齐玉软,式道耀金吾。

千门驻罕毕,四达俨车徒。

是节春之暮,神皋华实敷。

皇情感时物,睿思属枌榆。

诏问百年老,恩隆五日酺。

小人荷熔铸,何由答大炉。

拼音

hé luò chēng cháo shì,xiáo hán shí ào qū。

zhōu yíng qū fù zuò,hàn jiàn fèng chūn mó。

dà jūn bāo èr dài,huáng jū shèng liǎng dōu。

zhāo yáo zhèng dōng zhǐ,tiān sì nǎi xī qū。

zhǎn líng qí yù ruǎn,shì dào yào jīn wú。

qiān mén zhù hǎn bì,sì dá yǎn chē tú。

shì jié chūn zhī mù,shén gāo huá shí fū。

huáng qíng gǎn shí wù,ruì sī shǔ fén yú。

zhào wèn bǎi nián lǎo,ēn lóng wǔ rì pú。

xiǎo rén hé róng zhù,hé yóu dá dà lú。

作者介绍

王胄

隋 · ? - ?

隋琅邪临沂人,字承基。少有逸才,仕于陈。及陈亡,晋王杨广引为学士。炀帝大业初为著作佐郎,所为文辞为帝所重。性疏率不伦,自恃才高,负气凌人。杨玄感虚襟与交。及玄感败,与虞绰俱徙边,胄遂逃亡江左。后被俘坐诛。

查看全部作品 →