留诗

适向人间世,时复济苍生。

度人初行满,辅国亦功成。

但念清微乐,谁忻下界荣。

门人好住此,翛然云上征。

拼音

shì xiàng rén jiān shì,shí fù jì cāng shēng。

dù rén chū xíng mǎn,fǔ guó yì gōng chéng。

dàn niàn qīng wēi lè,shuí xīn xià jiè róng。

mén rén hǎo zhù cǐ,xiāo rán yún shàng zhēng。

作者介绍

叶法善

隋 · 616年 - 720年

唐道士。括州括苍人。字道元。自曾祖三代为道士。有摄养、占卜之术。少得家传,尤擅符箓。历高宗、则天、中宗朝五十年,往来山中,时被召入宫,尽礼问道。睿宗时拜鸿胪卿,封越国公。

查看全部作品 →