依韵和残春有感

暮春三月思依依,又到年年惜别时。

暖逼流莺藏密树,香迷舞蝶恋空枝。

海棠残艳红铺地,蜀柳长条翠拂池。

便是林亭微暑至,葛衣重喜趁凉披。

拼音

mù chūn sān yuè sī yī yī,yòu dào nián nián xī bié shí。

nuǎn bī liú yīng cáng mì shù,xiāng mí wǔ dié liàn kōng zhī。

hǎi táng cán yàn hóng pù dì,shǔ liǔ zhǎng tiáo cuì fú chí。

biàn shì lín tíng wēi shǔ zhì,gé yī zhòng xǐ chèn liáng pī。

作者介绍

李昉

唐 · 925年 - 996年

宋深洲饶阳人,字明远。后汉乾祐间进士。仕后周为翰林学士。宋初,为中书舍人。屡知贡举,进《开宝通义》。太宗时历户部侍郎,同修《太祖实录》。太平兴国八年,擢参知政事,拜平章事。主张与契丹修好,弭兵息民。奉敕编修《太平御览》、《文苑英华》、《太平广记》等。有文集。

查看全部作品 →