行路难

君不见高山万仞连苍旻,天长地久成埃尘。君不见长松百尺多劲节,狂风暴雨终摧折。

古今何事无圣贤,吾爱伯阳真乃天。金堂玉阙朝群仙,拍手东海成桑田。

海中之水慎勿枯,乌鸢啄蚌伤明珠。行路难,艰险莫踟蹰。

拼音

jūn bù jiàn gāo shān wàn rèn lián cāng mín,tiān zhǎng dì jiǔ chéng āi chén。jūn bù jiàn zhǎng sōng bǎi chǐ duō jìn jié,kuáng fēng bào yǔ zhōng cuī zhé。

gǔ jīn hé shì wú shèng xián,wú ài bó yáng zhēn nǎi tiān。jīn táng yù quē cháo qún xiān,pāi shǒu dōng hǎi chéng sāng tián。

hǎi zhōng zhī shuǐ shèn wù kū,wū yuān zhuó bàng shāng míng zhū。xíng lù nán,jiān xiǎn mò chí chú。

作者介绍

孟云卿

唐 · 724或725年 - ?

唐德州平昌人。玄宗天宝时试进士不第。代宗时官校书郎。工诗,长于五古。与薛据相友善,杜甫、元结等亦甚爱重之,元结编《箧中集》,收有其诗。

查看全部作品 →