倢伃怨

掌上恩移玉帐空,香珠满眼泣春风。

飘零怨柳凋眉翠,狼籍愁桃坠脸红。

凤辇只应三殿北,鸾声不向五湖中。

笙歌处处回天眷,独自无情长信宫。

拼音

zhǎng shàng ēn yí yù zhàng kōng,xiāng zhū mǎn yǎn qì chūn fēng。

piāo líng yuàn liǔ diāo méi cuì,láng jí chóu táo zhuì liǎn hóng。

fèng niǎn zhǐ yīng sān diàn běi,luán shēng bù xiàng wǔ hú zhōng。

shēng gē chù chù huí tiān juàn,dú zì wú qíng zhǎng xìn gōng。

作者介绍

陈标

唐 · ? - ?

生卒年、籍贯皆不详。穆宗长庆二年(822)进士,官终侍御史。事迹见《唐诗纪事》卷六六、《登科记考》卷一九。张为《诗人主客图》列之为“广大教化主”白居易之“及门”。《全唐诗》存诗12首。

查看全部作品 →