奉赠太常张卿二十韵

方丈三韩外,昆仑万国西。

建标天地阔,诣绝古今迷。

气得神仙迥,恩承雨露低。

相门清议众,儒术大名齐。

轩冕罗天阙,琳琅识介圭。

伶官诗必诵,夔乐典犹稽。

健笔凌鹦鹉,铦锋莹鸊鹈。

友于皆挺拔,公望各端倪。

通籍逾青琐,亨衢照紫泥。

灵虬传夕箭,归马散霜蹄。

能事闻重译,嘉谟及远黎。

弼谐方一展,班序更何跻。

适越空颠踬,游梁竟惨悽。

谬知终画虎,微分是醯鸡。

萍泛无休日,桃阴想旧蹊。

吹嘘人所羡,腾跃事仍暌。

碧海真难涉,青云不可梯。

顾深惭锻炼,才小辱提携。

槛束哀猿叫,枝惊夜鹊栖。

几时陪羽猎,应指钓璜溪。

拼音

fāng zhàng sān hán wài,kūn lún wàn guó xī。

jiàn biāo tiān dì kuò,yì jué gǔ jīn mí。

qì dé shén xiān jiǒng,ēn chéng yǔ lù dī。

xiāng mén qīng yì zhòng,rú shù dà míng qí。

xuān miǎn luó tiān quē,lín láng shí jiè guī。

líng guān shī bì sòng,kuí lè diǎn yóu jī。

jiàn bǐ líng yīng wǔ,xiān fēng yíng pì tí。

yǒu yú jiē tǐng bá,gōng wàng gè duān ní。

tōng jí yú qīng suǒ,hēng qú zhào zǐ ní。

líng qiú chuán xī jiàn,guī mǎ sàn shuāng tí。

néng shì wén zhòng yì,jiā mó jí yuǎn lí。

bì xié fāng yī zhǎn,bān xù gèng hé jī。

shì yuè kōng diān zhì,yóu liáng jìng cǎn qī。

miù zhī zhōng huà hǔ,wēi fēn shì xī jī。

píng fàn wú xiū rì,táo yīn xiǎng jiù qī。

chuī xū rén suǒ xiàn,téng yuè shì réng kuí。

bì hǎi zhēn nán shè,qīng yún bù kě tī。

gù shēn cán duàn liàn,cái xiǎo rǔ tí xié。

kǎn shù āi yuán jiào,zhī jīng yè què qī。

jǐ shí péi yǔ liè,yīng zhǐ diào huáng xī。

作者介绍

杜甫

唐 · 712年 - 770年

杜甫,字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜老”、“杜少陵”等,盛唐时期伟大的现实主义诗人。汉族,巩县(今河南巩义)人。杜甫曾祖父起由湖北襄阳迁居巩县。他忧国忧民,人格高尚,约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中的影响非常深远,备受推崇。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念之。杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了和李商隐与杜牧即“小李杜”区别开,杜甫与李白又合称“大李杜”。

查看全部作品 →