哭王彭州抡

执友惊沦没,斯人已寂寥。

新文生沈谢,异骨降松乔。

北部初高选,东堂早见招。

蛟龙缠倚剑,鸾凤夹吹箫。

历职汉庭久,中年胡马骄。

兵戈闇两观,宠辱事三朝。

蜀路江干窄,彭门地里遥。

解龟生碧草,谏猎阻清霄。

顷壮戎麾出,叨陪幕府要。

将军临气候,猛士寒风飙。

井漏泉谁汲,烽疏火不烧。

前筹自多暇,隐几接终朝。

翠石俄双表,寒松竟后凋。

赠诗焉敢坠,染翰欲无聊。

再哭经过罢,离魂去住销。

之官方玉折,寄葬与萍漂。

旷望渥洼道,霏微河汉桥。

夫人先即世,令子各清标。

巫峡长云雨,秦城近斗杓。

冯唐毛发白,归兴日萧萧。

拼音

zhí yǒu jīng lún méi,sī rén yǐ jì liáo。

xīn wén shēng shěn xiè,yì gǔ jiàng sōng qiáo。

běi bù chū gāo xuǎn,dōng táng zǎo jiàn zhāo。

jiāo lóng chán yǐ jiàn,luán fèng jiā chuī xiāo。

lì zhí hàn tíng jiǔ,zhōng nián hú mǎ jiāo。

bīng gē àn liǎng guān,chǒng rǔ shì sān cháo。

shǔ lù jiāng gàn zhǎi,péng mén dì lǐ yáo。

jiě guī shēng bì cǎo,jiàn liè zǔ qīng xiāo。

qǐng zhuàng róng huī chū,dāo péi mù fǔ yào。

jiāng jūn lín qì hòu,měng shì hán fēng biāo。

jǐng lòu quán shuí jí,fēng shū huǒ bù shāo。

qián chóu zì duō xiá,yǐn jǐ jiē zhōng cháo。

cuì shí é shuāng biǎo,hán sōng jìng hòu diāo。

zèng shī yān gǎn zhuì,rǎn hàn yù wú liáo。

zài kū jīng guò bà,lí hún qù zhù xiāo。

zhī guān fāng yù zhé,jì zàng yǔ píng piāo。

kuàng wàng wò wā dào,fēi wēi hé hàn qiáo。

fū rén xiān jí shì,lìng zi gè qīng biāo。

wū xiá zhǎng yún yǔ,qín chéng jìn dòu biāo。

féng táng máo fā bái,guī xīng rì xiāo xiāo。

作者介绍

杜甫

唐 · 712年 - 770年

杜甫,字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜老”、“杜少陵”等,盛唐时期伟大的现实主义诗人。汉族,巩县(今河南巩义)人。杜甫曾祖父起由湖北襄阳迁居巩县。他忧国忧民,人格高尚,约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中的影响非常深远,备受推崇。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念之。杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了和李商隐与杜牧即“小李杜”区别开,杜甫与李白又合称“大李杜”。

查看全部作品 →