奉送王信州崟北归

朝廷防盗贼,供给悯诛求。

下诏选郎署,传声能典州。

苍生今日困,天子向时忧。

井屋有烟起,疮痍无血流。

壤歌唯海甸,画角自山楼。

白发寐常早,荒榛农复秋。

解龟逾卧辙,遣骑觅扁舟。

徐榻不知倦,颍川何以酬。

尘生彤管笔,寒腻黑貂裘。

高义终焉在,斯文去矣休。

别离同雨散,行止各云浮。

林热鸟开口,江浑鱼掉头。

尉佗虽北拜,太史尚南留。

军旅应都息,寰区要尽收。

九重思谏诤,八极念怀柔。

徙倚瞻王室,从容仰庙谋。

故人持雅论,绝塞豁穷愁。

复见陶唐理,甘为汗漫游。

拼音

cháo tíng fáng dào zéi,gōng gěi mǐn zhū qiú。

xià zhào xuǎn láng shǔ,chuán shēng néng diǎn zhōu。

cāng shēng jīn rì kùn,tiān zi xiàng shí yōu。

jǐng wū yǒu yān qǐ,chuāng yí wú xuè liú。

rǎng gē wéi hǎi diān,huà jiǎo zì shān lóu。

bái fā mèi cháng zǎo,huāng zhēn nóng fù qiū。

jiě guī yú wò zhé,qiǎn qí mì biǎn zhōu。

xú tà bù zhī juàn,yǐng chuān hé yǐ chóu。

chén shēng tóng guǎn bǐ,hán nì hēi diāo qiú。

gāo yì zhōng yān zài,sī wén qù yǐ xiū。

bié lí tóng yǔ sàn,xíng zhǐ gè yún fú。

lín rè niǎo kāi kǒu,jiāng hún yú diào tóu。

wèi tuó suī běi bài,tài shǐ shàng nán liú。

jūn lǚ yīng dōu xī,huán qū yào jǐn shōu。

jiǔ zhòng sī jiàn zhèng,bā jí niàn huái róu。

xǐ yǐ zhān wáng shì,cóng róng yǎng miào móu。

gù rén chí yǎ lùn,jué sāi huō qióng chóu。

fù jiàn táo táng lǐ,gān wèi hàn màn yóu。

作者介绍

杜甫

唐 · 712年 - 770年

杜甫,字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜老”、“杜少陵”等,盛唐时期伟大的现实主义诗人。汉族,巩县(今河南巩义)人。杜甫曾祖父起由湖北襄阳迁居巩县。他忧国忧民,人格高尚,约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中的影响非常深远,备受推崇。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念之。杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了和李商隐与杜牧即“小李杜”区别开,杜甫与李白又合称“大李杜”。

查看全部作品 →