哭韦大夫之晋

悽怆郇瑕色,差池弱冠年。

丈人叨礼数,文律早周旋。

台阁黄图里,簪裾紫盖边。

尊荣真不忝,端雅独翛然。

贡喜音容间,冯招病疾缠。

南过骇仓卒,北思悄联绵。

鵩鸟长沙讳,犀牛蜀郡怜。

素车犹恸哭,宝剑欲高悬。

汉道中兴盛,韦经亚相传。

冲融标世业,磊落映时贤。

城府深朱夏,江湖眇霁天。

绮楼关树顶,飞旐泛堂前。

帟幕疑风燕,笳箫急暮蝉。

兴残虚白室,迹断孝廉船。

童孺交游尽,喧卑俗事牵。

老来多涕泪,情在强诗篇。

谁寄方隅理,朝难将帅权。

春秋褒贬例,名器重双全。

拼音

qī chuàng huán xiá sè,chà chí ruò guān nián。

zhàng rén dāo lǐ shù,wén lǜ zǎo zhōu xuán。

tái gé huáng tú lǐ,zān jū zǐ gài biān。

zūn róng zhēn bù tiǎn,duān yǎ dú xiāo rán。

gòng xǐ yīn róng jiān,féng zhāo bìng jí chán。

nán guò hài cāng zú,běi sī qiāo lián mián。

fú niǎo zhǎng shā huì,xī niú shǔ jùn lián。

sù chē yóu tòng kū,bǎo jiàn yù gāo xuán。

hàn dào zhōng xīng shèng,wéi jīng yà xiāng chuán。

chōng róng biāo shì yè,lěi luò yìng shí xián。

chéng fǔ shēn zhū xià,jiāng hú miǎo jì tiān。

qǐ lóu guān shù dǐng,fēi zhào fàn táng qián。

yì mù yí fēng yàn,jiā xiāo jí mù chán。

xīng cán xū bái shì,jì duàn xiào lián chuán。

tóng rú jiāo yóu jǐn,xuān bēi sú shì qiān。

lǎo lái duō tì lèi,qíng zài qiáng shī piān。

shuí jì fāng yú lǐ,cháo nán jiāng shuài quán。

chūn qiū bāo biǎn lì,míng qì zhòng shuāng quán。

作者介绍

杜甫

唐 · 712年 - 770年

杜甫,字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜老”、“杜少陵”等,盛唐时期伟大的现实主义诗人。汉族,巩县(今河南巩义)人。杜甫曾祖父起由湖北襄阳迁居巩县。他忧国忧民,人格高尚,约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中的影响非常深远,备受推崇。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念之。杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了和李商隐与杜牧即“小李杜”区别开,杜甫与李白又合称“大李杜”。

查看全部作品 →