病后遇王倚饮赠歌

麟角凤觜世莫识,煎胶续弦奇自见。

尚看王生抱此怀,在于甫也何由羡。

且遇王生慰畴昔,素知贱子甘贫贱。

酷见冻馁不足耻,多病沈年苦无健。

王生怪我颜色恶,答云伏枕艰难遍。

疟疠三秋孰可忍,寒热百日相交战。

头白眼暗坐有胝,肉黄皮皱命如线。

惟生哀我未平复,为我力致美殽膳。

遣人向市赊香粳,唤妇出房亲自馔。

长安冬菹酸且绿,金城土酥静如练。

兼求富豪且割鲜,密沽斗酒谐终宴。

故人情义晚谁似,令我手脚轻欲漩。

老马为驹信不虚,当时得意况深眷。

但使残年饱吃饭,只愿无事常相见。

拼音

lín jiǎo fèng zī shì mò shí,jiān jiāo xù xián qí zì jiàn。

shàng kàn wáng shēng bào cǐ huái,zài yú fǔ yě hé yóu xiàn。

qiě yù wáng shēng wèi chóu xī,sù zhī jiàn zi gān pín jiàn。

kù jiàn dòng něi bù zú chǐ,duō bìng shěn nián kǔ wú jiàn。

wáng shēng guài wǒ yán sè è,dá yún fú zhěn jiān nán biàn。

nüè lì sān qiū shú kě rěn,hán rè bǎi rì xiāng jiāo zhàn。

tóu bái yǎn àn zuò yǒu zhī,ròu huáng pí zhòu mìng rú xiàn。

wéi shēng āi wǒ wèi píng fù,wèi wǒ lì zhì měi xiáo shàn。

qiǎn rén xiàng shì shē xiāng jīng,huàn fù chū fáng qīn zì zhuàn。

zhǎng ān dōng jū suān qiě lǜ,jīn chéng tǔ sū jìng rú liàn。

jiān qiú fù háo qiě gē xiān,mì gū dòu jiǔ xié zhōng yàn。

gù rén qíng yì wǎn shuí shì,lìng wǒ shǒu jiǎo qīng yù xuán。

lǎo mǎ wèi jū xìn bù xū,dāng shí dé yì kuàng shēn juàn。

dàn shǐ cán nián bǎo chī fàn,zhǐ yuàn wú shì cháng xiāng jiàn。

作者介绍

杜甫

唐 · 712年 - 770年

杜甫,字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜老”、“杜少陵”等,盛唐时期伟大的现实主义诗人。汉族,巩县(今河南巩义)人。杜甫曾祖父起由湖北襄阳迁居巩县。他忧国忧民,人格高尚,约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中的影响非常深远,备受推崇。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念之。杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了和李商隐与杜牧即“小李杜”区别开,杜甫与李白又合称“大李杜”。

查看全部作品 →