倚江楠树草堂前,故老相传二百年。

诛茅卜居总为此,五月仿佛闻寒蝉。

东南飘风动地至,江翻石走流云气。

干排雷雨犹力争,根断泉源岂天意。

沧波老树性所爱,浦上童童一青盖。

野客频留惧雪霜,行人不过听竽籁。

虎倒龙颠委榛棘,泪痕血点垂胸臆。

我有新诗何处吟,草堂自此无颜色。

拼音

yǐ jiāng nán shù cǎo táng qián,gù lǎo xiāng chuán èr bǎi nián。

zhū máo bo jū zǒng wèi cǐ,wǔ yuè fǎng fú wén hán chán。

dōng nán piāo fēng dòng dì zhì,jiāng fān shí zǒu liú yún qì。

gàn pái léi yǔ yóu lì zhēng,gēn duàn quán yuán qǐ tiān yì。

cāng bō lǎo shù xìng suǒ ài,pǔ shàng tóng tóng yī qīng gài。

yě kè pín liú jù xuě shuāng,xíng rén bù guò tīng yú lài。

hǔ dào lóng diān wěi zhēn jí,lèi hén xuè diǎn chuí xiōng yì。

wǒ yǒu xīn shī hé chù yín,cǎo táng zì cǐ wú yán sè。

作者介绍

杜甫

唐 · 712年 - 770年

杜甫,字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜老”、“杜少陵”等,盛唐时期伟大的现实主义诗人。汉族,巩县(今河南巩义)人。杜甫曾祖父起由湖北襄阳迁居巩县。他忧国忧民,人格高尚,约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中的影响非常深远,备受推崇。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念之。杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了和李商隐与杜牧即“小李杜”区别开,杜甫与李白又合称“大李杜”。

查看全部作品 →