寄题江外草堂

我生性放诞,雅欲逃自然。

嗜酒爱风竹,卜居必林泉。

遭乱到蜀江,卧疴遣所便。

诛茅初一亩,广地方连延。

经营上元始,断手宝应年。

敢谋土木丽,自觉面势坚。

台亭随高下,敞豁当清川。

虽有会心侣,数能同钓船。

干戈未偃息,安得酣歌眠。

蛟龙无定窟,黄鹄摩苍天。

古来达士志,宁受外物牵。

顾惟鲁钝姿,岂识悔吝先。

偶携老妻去,惨澹凌风烟。

事迹无固必,幽贞愧双全。

尚念四小松,蔓草易拘缠。

霜骨不甚长,永为邻里怜。

拼音

wǒ shēng xìng fàng dàn,yǎ yù táo zì rán。

shì jiǔ ài fēng zhú,bo jū bì lín quán。

zāo luàn dào shǔ jiāng,wò kē qiǎn suǒ biàn。

zhū máo chū yī mǔ,guǎng dì fāng lián yán。

jīng yíng shàng yuán shǐ,duàn shǒu bǎo yīng nián。

gǎn móu tǔ mù lì,zì jué miàn shì jiān。

tái tíng suí gāo xià,chǎng huō dāng qīng chuān。

suī yǒu huì xīn lǚ,shù néng tóng diào chuán。

gàn gē wèi yǎn xī,ān dé hān gē mián。

jiāo lóng wú dìng kū,huáng gǔ mó cāng tiān。

gǔ lái dá shì zhì,níng shòu wài wù qiān。

gù wéi lǔ dùn zī,qǐ shí huǐ lìn xiān。

ǒu xié lǎo qī qù,cǎn dàn líng fēng yān。

shì jì wú gù bì,yōu zhēn kuì shuāng quán。

shàng niàn sì xiǎo sōng,màn cǎo yì jū chán。

shuāng gǔ bù shén zhǎng,yǒng wèi lín lǐ lián。

作者介绍

杜甫

唐 · 712年 - 770年

杜甫,字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜老”、“杜少陵”等,盛唐时期伟大的现实主义诗人。汉族,巩县(今河南巩义)人。杜甫曾祖父起由湖北襄阳迁居巩县。他忧国忧民,人格高尚,约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中的影响非常深远,备受推崇。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念之。杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了和李商隐与杜牧即“小李杜”区别开,杜甫与李白又合称“大李杜”。

查看全部作品 →