往在

往在西京日,胡来满彤宫。

中宵焚九庙,云汉为之红。

解瓦飞十里,穗帷纷曾空。

疚心惜木主,一一灰悲风。

合昏排铁骑,清旭散锦?。

贼臣表逆节,相贺以成功。

是时妃嫔戮,连为粪土丛。

当宁陷玉座,白间剥画虫。

不知二圣处,私泣百岁翁。

车驾既云还,楹桷歘穹崇。

故老复涕泗,祠官树椅桐。

宏壮不如初,已见帝力雄。

前春礼郊庙,祀事亲圣躬。

微躯忝近臣,景从陪群公。

登阶捧玉册,峨冕耿金钟。

侍祠恧先露,掖垣迩濯龙。

天子惟孝孙,五云起九重。

镜奁换粉黛,翠羽犹葱胧。

前者厌羯胡,后来遭犬戎。

俎豆腐膻肉,罘罳行角弓。

安得自西极,申命空山东。

尽躯诣阙下,士庶塞关中。

主将晓逆顺,元元归始终。

一朝自罪己,万里车书通。

锋镝供锄犁,征戍听所从。

冗官各复业,土著还力农。

君臣节俭足,朝野欢呼同。

中兴似国初,继体如太宗。

端拱纳谏诤,和风日冲融。

赤墀樱桃枝,隐映银丝笼。

千春荐陵寝,永永垂无穷。

京都不再火,泾渭开愁容。

归号故松柏,老去苦飘蓬。

拼音

wǎng zài xī jīng rì,hú lái mǎn tóng gōng。

zhōng xiāo fén jiǔ miào,yún hàn wèi zhī hóng。

jiě wǎ fēi shí lǐ,suì wéi fēn céng kōng。

jiù xīn xī mù zhǔ,yī yī huī bēi fēng。

hé hūn pái tiě qí,qīng xù sàn jǐn méng。

zéi chén biǎo nì jié,xiāng hè yǐ chéng gōng。

shì shí fēi pín lù,lián wèi fèn tǔ cóng。

dāng níng xiàn yù zuò,bái jiān bō huà chóng。

bù zhī èr shèng chù,sī qì bǎi suì wēng。

chē jià jì yún hái,yíng jué chuā qióng chóng。

gù lǎo fù tì sì,cí guān shù yǐ tóng。

hóng zhuàng bù rú chū,yǐ jiàn dì lì xióng。

qián chūn lǐ jiāo miào,sì shì qīn shèng gōng。

wēi qū tiǎn jìn chén,jǐng cóng péi qún gōng。

dēng jiē pěng yù cè,é miǎn gěng jīn zhōng。

shì cí nǜ xiān lù,yē yuán ěr zhuó lóng。

tiān zi wéi xiào sūn,wǔ yún qǐ jiǔ zhòng。

jìng lián huàn fěn dài,cuì yǔ yóu cōng lóng。

qián zhě yàn jié hú,hòu lái zāo quǎn róng。

zǔ dòu fǔ shān ròu,fú sī xíng jiǎo gōng。

ān dé zì xī jí,shēn mìng kōng shān dōng。

jǐn qū yì quē xià,shì shù sāi guān zhōng。

zhǔ jiāng xiǎo nì shùn,yuán yuán guī shǐ zhōng。

yī cháo zì zuì jǐ,wàn lǐ chē shū tōng。

fēng dī gōng chú lí,zhēng shù tīng suǒ cóng。

rǒng guān gè fù yè,tǔ zhù hái lì nóng。

jūn chén jié jiǎn zú,cháo yě huān hū tóng。

zhōng xīng shì guó chū,jì tǐ rú tài zōng。

duān gǒng nà jiàn zhèng,hé fēng rì chōng róng。

chì chí yīng táo zhī,yǐn yìng yín sī lóng。

qiān chūn jiàn líng qǐn,yǒng yǒng chuí wú qióng。

jīng dōu bù zài huǒ,jīng wèi kāi chóu róng。

guī hào gù sōng bǎi,lǎo qù kǔ piāo péng。

作者介绍

杜甫

唐 · 712年 - 770年

杜甫,字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜老”、“杜少陵”等,盛唐时期伟大的现实主义诗人。汉族,巩县(今河南巩义)人。杜甫曾祖父起由湖北襄阳迁居巩县。他忧国忧民,人格高尚,约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中的影响非常深远,备受推崇。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念之。杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了和李商隐与杜牧即“小李杜”区别开,杜甫与李白又合称“大李杜”。

查看全部作品 →