狄明府

梁公曾孙我姨弟,不见十年官济济。大贤之后竟陵迟,浩荡古今同一体。

比看叔伯四十人,有才无命百寮底。今者兄弟一百人,几人卓绝秉周礼。

在汝更用文章为,长兄白眉复天启。汝门请从曾翁说,太后当朝多巧诋。

狄公执政在末年,浊河终不污清济。国嗣初将付诸武,公独廷诤守丹陛。

禁中决册请房陵,前朝长老皆流涕。

太宗社稷一朝正,汉宫威仪重昭洗。时危始识不世才,谁谓荼苦甘如荠。

汝曹又宜列土食,身使门户多旌棨。胡为漂泊岷汉间,干谒王侯颇历抵。

况乃山高水有波,秋风萧萧露泥泥。虎之饥,下巉岩。

蛟之横,出清泚。早归来,黄土泥衣眼易眯。

拼音

liáng gōng céng sūn wǒ yí dì,bù jiàn shí nián guān jì jì。dà xián zhī hòu jìng líng chí,hào dàng gǔ jīn tóng yī tǐ。

bǐ kàn shū bó sì shí rén,yǒu cái wú mìng bǎi liáo dǐ。jīn zhě xiōng dì yī bǎi rén,jǐ rén zhuó jué bǐng zhōu lǐ。

zài rǔ gèng yòng wén zhāng wèi,zhǎng xiōng bái méi fù tiān qǐ。rǔ mén qǐng cóng céng wēng shuō,tài hòu dāng cháo duō qiǎo dǐ。

dí gōng zhí zhèng zài mò nián,zhuó hé zhōng bù wū qīng jì。guó sì chū jiāng fù zhū wǔ,gōng dú tíng zhèng shǒu dān bì。

jìn zhōng jué cè qǐng fáng líng,qián cháo zhǎng lǎo jiē liú tì。

tài zōng shè jì yī cháo zhèng,hàn gōng wēi yí zhòng zhāo xǐ。shí wēi shǐ shí bù shì cái,shuí wèi tú kǔ gān rú jì。

rǔ cáo yòu yí liè tǔ shí,shēn shǐ mén hù duō jīng qǐ。hú wèi piāo pō mín hàn jiān,gàn yè wáng hóu pǒ lì dǐ。

kuàng nǎi shān gāo shuǐ yǒu bō,qiū fēng xiāo xiāo lù ní ní。hǔ zhī jī,xià chán yán。

jiāo zhī héng,chū qīng cǐ。zǎo guī lái,huáng tǔ ní yī yǎn yì mī。

作者介绍

杜甫

唐 · 712年 - 770年

杜甫,字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜老”、“杜少陵”等,盛唐时期伟大的现实主义诗人。汉族,巩县(今河南巩义)人。杜甫曾祖父起由湖北襄阳迁居巩县。他忧国忧民,人格高尚,约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中的影响非常深远,备受推崇。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念之。杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了和李商隐与杜牧即“小李杜”区别开,杜甫与李白又合称“大李杜”。

查看全部作品 →