舟中苦热遣怀奉呈阳中丞

愧为湖外客,看此戎马乱。

中夜混黎氓,脱身亦奔窜。

平生方寸心,反掌帐下难。

呜呼杀贤良,不叱白刃散。

吾非丈夫特,没齿埋冰炭。

耻以风病辞,胡然泊湘岸。

入舟虽苦热,垢腻可溉灌。

痛彼道边人,形骸改昏旦。

中丞连帅职,封内权得按。

身当问罪先,县实诸侯半。

士卒既辑睦,启行促精悍。

似闻上游兵,稍逼长沙馆。

邻好彼克修,天机自明断。

南图卷云水,北拱戴霄汉。

美名光史臣,长策何壮观。

驱驰数公子,咸愿同伐叛。

声节衰有馀,夫何激衰懦。

偏裨表三上,卤莽同一贯。

始谋谁其间,回首增愤惋。

宗英李端公,守职甚昭焕。

变通迫胁地,谋画焉得算。

王室不肯微,凶徒略无惮。

此流须卒斩,神器资强干。

扣寂豁烦襟,皇天照嗟叹。

拼音

kuì wèi hú wài kè,kàn cǐ róng mǎ luàn。

zhōng yè hùn lí máng,tuō shēn yì bēn cuàn。

píng shēng fāng cùn xīn,fǎn zhǎng zhàng xià nán。

wū hū shā xián liáng,bù chì bái rèn sàn。

wú fēi zhàng fū tè,méi chǐ mái bīng tàn。

chǐ yǐ fēng bìng cí,hú rán pō xiāng àn。

rù zhōu suī kǔ rè,gòu nì kě gài guàn。

tòng bǐ dào biān rén,xíng hái gǎi hūn dàn。

zhōng chéng lián shuài zhí,fēng nèi quán dé àn。

shēn dāng wèn zuì xiān,xiàn shí zhū hóu bàn。

shì zú jì jí mù,qǐ xíng cù jīng hàn。

shì wén shàng yóu bīng,shāo bī zhǎng shā guǎn。

lín hǎo bǐ kè xiū,tiān jī zì míng duàn。

nán tú juǎn yún shuǐ,běi gǒng dài xiāo hàn。

měi míng guāng shǐ chén,zhǎng cè hé zhuàng guān。

qū chí shù gōng zi,xián yuàn tóng fá pàn。

shēng jié shuāi yǒu yú,fū hé jī shuāi nuò。

piān bì biǎo sān shàng,lǔ mǎng tóng yī guàn。

shǐ móu shuí qí jiān,huí shǒu zēng fèn wǎn。

zōng yīng lǐ duān gōng,shǒu zhí shén zhāo huàn。

biàn tōng pò xié dì,móu huà yān dé suàn。

wáng shì bù kěn wēi,xiōng tú lüè wú dàn。

cǐ liú xū zú zhǎn,shén qì zī qiáng gàn。

kòu jì huō fán jīn,huáng tiān zhào jiē tàn。

作者介绍

杜甫

唐 · 712年 - 770年

杜甫,字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜老”、“杜少陵”等,盛唐时期伟大的现实主义诗人。汉族,巩县(今河南巩义)人。杜甫曾祖父起由湖北襄阳迁居巩县。他忧国忧民,人格高尚,约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中的影响非常深远,备受推崇。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念之。杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了和李商隐与杜牧即“小李杜”区别开,杜甫与李白又合称“大李杜”。

查看全部作品 →