wǒ jīng huá yuán lái,bù fù jiàn píng lù。
běi shàng wéi tǔ shān,lián shān zǒu qióng gǔ。
huǒ yún wú shí chū,fēi diàn cháng zài mù。
zì duō qióng xiù yǔ,xíng lǎo xiāng huī cù。
wěng gé chuān qì huáng,qún liú huì kōng qū。
qīng chén wàng gāo làng,hū wèi yīn yá bó。
kǒng ní cuàn jiāo lóng,dēng wēi jù mí lù。
kū chá juǎn bá shù,léi wěi gòng chōng sāi。
shēng chuī guǐ shén xià,shì yuè rén dài sù。
bù yǒu wàn xué guī,hé yǐ zūn sì dú。
jí guān quán yuán zhǎng,fǎn jù jiāng hǎi fù。
piāo shā chè àn qù,shù hè sōng bǎi tū。
chéng líng pò shān mén,huí wò liè dì zhóu。
jiāo luò fù hóng hé,jí guān qǐ xìn sù。
yīng shěn shù zhōu méi,rú tīng wàn shì kū。
huì zhuó shū wèi qīng,fēng tāo nù yóu xù。
hé shí tōng zhōu chē,yīn qì bù cǎn dú。
fú shēng yǒu dàng mì,wú dào zhèng jī shù。
rén huán nán róng shēn,shí bì huá cè zú。
yún léi cǐ bù yǐ,jiān xiǎn lù gèng jú。
pǔ tiān wú chuān liáng,yù jì yuàn shuǐ suō。
yīn bēi zhōng lín shì,wèi tuō zhòng yú fù。
jǔ tóu xiàng cāng tiān,ān dé qí hóng gǔ。
《杜臆》:描写水势之横,不减虎头之画。而「声吹」、「势阅」二语,似不可解,而光景宛然,故前辈赏之,真惊人语也。
《初白庵诗评》:造物不足供其驱使,何等心力,何等腕力(「声吹」四句下)!感时触景,拉沓奔凑(「秽浊」句下)。
《唐宋诗醇》:沈鬱顿挫,字字生造,无一浮响。集中此等自是少陵本色。
《读杜心解》:是纪事赋物之诗。起六,叙清来路,随用反呼法。「自多」十二句,记山内水涨,前六统领,后六曲描。……「不有」四句,撤上提下。「漂沙」十二句,记原隰水涨。前四,刻划由山及原;中四,形容山原弥漫;后四,又是总束暗度。「浮生」至末十二句,乃观涨之情,都从身世民生设想,而语语交映水涨:斯又正喻夹写之法。雕锼刻深,倣象生动,遂为昌黎《石鼎联句》等诗及宋元以来体物律古之祖。
《杜诗镜铨》:张云:北方山川如此(「北上」二句下)。邵子湘云:警绝,写得骇人(「声吹」二句下)。开笔,承上起下(「不有」二句下)。寓言,拯溺无人(「普天」句下)。以悯乱意作结,复有举世沦胥之慨。