霍公默留榻新斋索题斋额余以主人不饮而嗜茶为题曰醉茗而系之以歌

少年饮兴亦颇豪,常苦量浅易成醉。

狂饮不能倾一斗,百事昏昏半失记。

中年节饮渐嗜茶,好尚亦因衰壮异。

顷缘采茶亲入岕,道傍偶尔得胜地。

其地更逢贤主人,岩山霍氏诸昆季。

长公公默不善饮,独于茗汁有深嗜。

念余衰惫困登陟,为余下榻苏劳瘁。

书斋新构洁且清,欲署斋名乞题字。

主人嗜茶为客供,采摘收藏得三昧。

竹垆瓦□手自煎,溪水清于泉第二。

饮过七碗趣转佳,濯魄凝神便酣睡。

乃知茶功胜于酒,玉川先生真解事。

因题斋名曰醉茗,一笑颇全主人意。

从今便欲谢曲生,尚念此生有风味。

只恐重逢刘阮徒,搏虎雄心仍攘臂。

应知啜茗可解酲,二者可兼不可废。

一壶清醑一壶茶,醉醉醒醒各有致。

拼音

shǎo nián yǐn xīng yì pǒ háo,cháng kǔ liàng qiǎn yì chéng zuì。

kuáng yǐn bù néng qīng yī dòu,bǎi shì hūn hūn bàn shī jì。

zhōng nián jié yǐn jiàn shì chá,hǎo shàng yì yīn shuāi zhuàng yì。

qǐng yuán cǎi chá qīn rù jiè,dào bàng ǒu ěr dé shèng dì。

qí dì gèng féng xián zhǔ rén,yán shān huò shì zhū kūn jì。

zhǎng gōng gōng mò bù shàn yǐn,dú yú míng zhī yǒu shēn shì。

niàn yú shuāi bèi kùn dēng zhì,wèi yú xià tà sū láo cuì。

shū zhāi xīn gòu jié qiě qīng,yù shǔ zhāi míng qǐ tí zì。

zhǔ rén shì chá wèi kè gōng,cǎi zhāi shōu cáng dé sān mèi。

zhú lú wǎ shǒu zì jiān,xī shuǐ qīng yú quán dì èr。

yǐn guò qī wǎn qù zhuǎn jiā,zhuó pò níng shén biàn hān shuì。

nǎi zhī chá gōng shèng yú jiǔ,yù chuān xiān shēng zhēn jiě shì。

yīn tí zhāi míng yuē zuì míng,yī xiào pǒ quán zhǔ rén yì。

cóng jīn biàn yù xiè qū shēng,shàng niàn cǐ shēng yǒu fēng wèi。

zhǐ kǒng zhòng féng liú ruǎn tú,bó hǔ xióng xīn réng rǎng bì。

yīng zhī chuài míng kě jiě chéng,èr zhě kě jiān bù kě fèi。

yī hú qīng xǔ yī hú chá,zuì zuì xǐng xǐng gè yǒu zhì。

作者介绍

安希范

明 · 1564年 - 1621年

明常州府无锡人,字小范,号我素。万历十四年进士。授行人,迁礼部主事,改南京吏部。二十一年疏请复高攀龙、吴弘济官,以奖忠良,并严谕阁臣无挟私植党。帝怒斥为民。在家乡参与东林讲学之会。有《天全堂集》。

查看全部作品 →