行路难三首

君不见少年头上如云发,少壮如云老如雪。岂知灌顶有醍醐,能使清凉头不热。

吕梁之水挂飞流,鼋鼍蛟蜃不敢游。少年恃险若平地,独倚长剑凌清秋。

行路难,行路难,昔少年,今已老。前朝竹帛事皆空,日暮牛羊占城草。

拼音

jūn bù jiàn shǎo nián tóu shàng rú yún fā,shǎo zhuàng rú yún lǎo rú xuě。qǐ zhī guàn dǐng yǒu tí hú,néng shǐ qīng liáng tóu bù rè。

lǚ liáng zhī shuǐ guà fēi liú,yuán tuó jiāo shèn bù gǎn yóu。shǎo nián shì xiǎn ruò píng dì,dú yǐ zhǎng jiàn líng qīng qiū。

xíng lù nán,xíng lù nán,xī shǎo nián,jīn yǐ lǎo。qián cháo zhú bó shì jiē kōng,rì mù niú yáng zhàn chéng cǎo。

作者介绍

顾况

唐 · ? - ?

顾况,生卒年不详,字逋翁,号华阳真逸(一说华阳真隐),晚年自号悲翁,汉族,苏州海盐横山人(今在浙江海宁境内),唐代诗人、画家、鉴赏家。他一生官位不高,曾任著作郎,因作诗嘲讽得罪权贵,贬饶州司户参军。晚年隐居茅山。

查看全部作品 →