白云歌

遥望白云出海湾,变成万状须臾间。忽散鸟飞趁不及,唯只清风随往还。

生复灭兮灭复生,将欲凝兮旋已征;因悟悠悠寄寰宇,何须扰扰徇功名。

灭复生兮生复灭,左之盈兮右之缺;从来举事皆尔为,何不含情自怡悦。

殊方节物异长安,盛夏云光也自寒。远戍只将烟正起,横峰更似雪犹残。

白云片片映青山,白云不尽青山尽。展转霏微度碧空,碧空不见浮云近。

渐觉云低驻马看,联绵缥渺拂征鞍。一不一兮几纷纷,散不散兮何漫漫。

东西南北□□驰,上下高低恣所宜。影碧池冰萤□底,光浮绿树霰凝枝。

欲谓白云必从龙,飞来飞去龙不见;欲谓白云不从龙,乍轻乍重谁能变。

一重未过一重摧,一畔萦岩一畔开。栾巴噀酒应随去,子晋吹笙定伴来。

披襟引袖遽迎风,欲□吹云置袖中;云飞入袖将为满,袖卷看云依旧空。

雷殷殷兮雨曚曚,成阴涧下云之功。倏然云晴销四极,所润宁知白云力。

大贤济世徒自劳,一朝运否谁相忆。不知白云何所以,年年岁岁从山起;

云收未必归石中,石暗翻埋在云里。世人迁变比白云,白云无心但氛氲。

白云生灭比世人,世人有心多苦辛。旋生旋灭何穷已,有心无心只如此。

当须体道有贞素,不用浮荣说非是。望白云,白云辽乱满空山,高低赋象非情欲,余遂感之心自闲。

望白云,白云天外何悠扬,既悲出塞复入塞,应亦有时还帝乡。

拼音

yáo wàng bái yún chū hǎi wān,biàn chéng wàn zhuàng xū yú jiān。hū sàn niǎo fēi chèn bù jí,wéi zhǐ qīng fēng suí wǎng hái。

shēng fù miè xī miè fù shēng,jiāng yù níng xī xuán yǐ zhēng;yīn wù yōu yōu jì huán yǔ,hé xū rǎo rǎo xùn gōng míng。

miè fù shēng xī shēng fù miè,zuǒ zhī yíng xī yòu zhī quē;cóng lái jǔ shì jiē ěr wèi,hé bù hán qíng zì yí yuè。

shū fāng jié wù yì zhǎng ān,shèng xià yún guāng yě zì hán。yuǎn shù zhǐ jiāng yān zhèng qǐ,héng fēng gèng shì xuě yóu cán。

bái yún piàn piàn yìng qīng shān,bái yún bù jǐn qīng shān jǐn。zhǎn zhuǎn fēi wēi dù bì kōng,bì kōng bù jiàn fú yún jìn。

jiàn jué yún dī zhù mǎ kàn,lián mián piāo miǎo fú zhēng ān。yī bù yī xī jǐ fēn fēn,sàn bù sàn xī hé màn màn。

dōng xī nán běi chí,shàng xià gāo dī zì suǒ yí。yǐng bì chí bīng yíng dǐ,guāng fú lǜ shù xiàn níng zhī。

yù wèi bái yún bì cóng lóng,fēi lái fēi qù lóng bù jiàn;yù wèi bái yún bù cóng lóng,zhà qīng zhà zhòng shuí néng biàn。

yī zhòng wèi guò yī zhòng cuī,yī pàn yíng yán yī pàn kāi。luán bā xùn jiǔ yīng suí qù,zi jìn chuī shēng dìng bàn lái。

pī jīn yǐn xiù jù yíng fēng,yù chuī yún zhì xiù zhōng;yún fēi rù xiù jiāng wèi mǎn,xiù juǎn kàn yún yī jiù kōng。

léi yīn yīn xī yǔ méng méng,chéng yīn jiàn xià yún zhī gōng。shū rán yún qíng xiāo sì jí,suǒ rùn níng zhī bái yún lì。

dà xián jì shì tú zì láo,yī cháo yùn fǒu shuí xiāng yì。bù zhī bái yún hé suǒ yǐ,nián nián suì suì cóng shān qǐ;

yún shōu wèi bì guī shí zhōng,shí àn fān mái zài yún lǐ。shì rén qiān biàn bǐ bái yún,bái yún wú xīn dàn fēn yūn。

bái yún shēng miè bǐ shì rén,shì rén yǒu xīn duō kǔ xīn。xuán shēng xuán miè hé qióng yǐ,yǒu xīn wú xīn zhǐ rú cǐ。

dāng xū tǐ dào yǒu zhēn sù,bù yòng fú róng shuō fēi shì。wàng bái yún,bái yún liáo luàn mǎn kōng shān,gāo dī fù xiàng fēi qíng yù,yú suì gǎn zhī xīn zì xián。

wàng bái yún,bái yún tiān wài hé yōu yáng,jì bēi chū sāi fù rù sāi,yīng yì yǒu shí hái dì xiāng。

作者介绍

马云奇

唐 · ? - ?

生卒年、籍贯皆不详。约于代宗大历初在湖南与怀素等过往唱酬。事迹散见其《怀素师草书歌》、颜真卿《怀素上人草书歌序》。《全唐诗外编》存诗13首,其中12首为误收。

查看全部作品 →