宿普济寺

京寺数何穷,清幽此不同。

曲江临阁北,御苑自墙东。

广陌车音急,危楼夕景通。

乱峰沈暝野,毒暑过秋空。

幡扬虚无里,星生杳霭中。

月光笼月殿,莲气入莲宫。

缀草凉天露,吹人古木风。

饮茶除假寐,闻磬释尘蒙。

童子眠苔净,高僧话漏终。

待鸣晓钟后,万井复朣胧。

拼音

jīng sì shù hé qióng,qīng yōu cǐ bù tóng。

qū jiāng lín gé běi,yù yuàn zì qiáng dōng。

guǎng mò chē yīn jí,wēi lóu xī jǐng tōng。

luàn fēng shěn míng yě,dú shǔ guò qiū kōng。

fān yáng xū wú lǐ,xīng shēng yǎo ǎi zhōng。

yuè guāng lóng yuè diàn,lián qì rù lián gōng。

zhuì cǎo liáng tiān lù,chuī rén gǔ mù fēng。

yǐn chá chú jiǎ mèi,wén qìng shì chén méng。

tóng zi mián tái jìng,gāo sēng huà lòu zhōng。

dài míng xiǎo zhōng hòu,wàn jǐng fù tóng lóng。

作者介绍

刘得仁

唐 · ? - ?

唐人。名或作德仁。穆宗长庆间以诗名。自文宗开成至宣宗大中三朝,昆弟皆擢显仕,而得仁出入举场三十年,卒无成。有诗集。

查看全部作品 →