感时留别从兄徐王延年从弟延陵

天籁何参差,噫然大块吹。

玄元包橐籥,紫气何逶迤。

七叶运皇化,千龄光本支。

仙风生指树,大雅歌螽斯。

诸王若鸾虬,肃穆列藩维。

哲兄锡茅土,圣代罗荣滋。

九卿领徐方,七步继陈思。

伊昔全盛日,雄豪动京师。

冠剑朝凤阙,楼船侍龙池。

鼓钟出朱邸,金翠照丹墀。

君王一顾盼,选色献蛾眉。

列戟十八年,未曾辄迁移。

大臣小喑鸣,谪窜天南垂。

长沙不足舞,贝锦且成诗。

佐郡浙江西,病闲绝驱驰。

阶轩日苔藓,鸟雀噪檐帷。

时乘平肩舆,出入畏人知。

北宅聊偃憩,欢愉恤茕嫠。

羞言梁苑地,烜赫耀旌旗。

兄弟八九人,吴秦各分离。

太贤达机兆,岂独虑安危。

小子谢麟阁,雁行忝肩随。

令弟字延陵,凤毛出天姿。

清英神仙骨,芬馥茝兰蕤。

梦得春草句,将非惠连谁。

深心紫河车,与我特相宜。

金膏犹罔象,玉液尚磷缁。

伏枕寄宾馆,宛同清漳湄。

药物多见馈,珍羞亦兼之。

谁道溟渤深,犹言浅恩慈。

鸣蝉游子意,促织念归期。

骄阳何太赫,海水烁龙龟。

百川尽凋枯,舟楫阁中逵。

策马摇凉月,通宵出郊圻。

泣别目眷眷,伤心步迟迟。

愿言保明德,王室伫清夷。

掺袂何所道,援毫投此辞。

拼音

tiān lài hé cān chà,yī rán dà kuài chuī。

xuán yuán bāo tuó yuè,zǐ qì hé wēi yí。

qī yè yùn huáng huà,qiān líng guāng běn zhī。

xiān fēng shēng zhǐ shù,dà yǎ gē zhōng sī。

zhū wáng ruò luán qiú,sù mù liè fān wéi。

zhé xiōng xī máo tǔ,shèng dài luó róng zī。

jiǔ qīng lǐng xú fāng,qī bù jì chén sī。

yī xī quán shèng rì,xióng háo dòng jīng shī。

guān jiàn cháo fèng quē,lóu chuán shì lóng chí。

gǔ zhōng chū zhū dǐ,jīn cuì zhào dān chí。

jūn wáng yī gù pàn,xuǎn sè xiàn é méi。

liè jǐ shí bā nián,wèi céng zhé qiān yí。

dà chén xiǎo yīn míng,zhé cuàn tiān nán chuí。

zhǎng shā bù zú wǔ,bèi jǐn qiě chéng shī。

zuǒ jùn zhè jiāng xī,bìng xián jué qū chí。

jiē xuān rì tái xiǎn,niǎo què zào yán wéi。

shí chéng píng jiān yú,chū rù wèi rén zhī。

běi zhái liáo yǎn qì,huān yú xù qióng lí。

xiū yán liáng yuàn dì,xuǎn hè yào jīng qí。

xiōng dì bā jiǔ rén,wú qín gè fēn lí。

tài xián dá jī zhào,qǐ dú lǜ ān wēi。

xiǎo zi xiè lín gé,yàn xíng tiǎn jiān suí。

lìng dì zì yán líng,fèng máo chū tiān zī。

qīng yīng shén xiān gǔ,fēn fù chǎi lán ruí。

mèng dé chūn cǎo jù,jiāng fēi huì lián shuí。

shēn xīn zǐ hé chē,yǔ wǒ tè xiāng yí。

jīn gāo yóu wǎng xiàng,yù yè shàng lín zī。

fú zhěn jì bīn guǎn,wǎn tóng qīng zhāng méi。

yào wù duō jiàn kuì,zhēn xiū yì jiān zhī。

shuí dào míng bó shēn,yóu yán qiǎn ēn cí。

míng chán yóu zi yì,cù zhī niàn guī qī。

jiāo yáng hé tài hè,hǎi shuǐ shuò lóng guī。

bǎi chuān jǐn diāo kū,zhōu jí gé zhōng kuí。

cè mǎ yáo liáng yuè,tōng xiāo chū jiāo qí。

qì bié mù juàn juàn,shāng xīn bù chí chí。

yuàn yán bǎo míng dé,wáng shì zhù qīng yí。

càn mèi hé suǒ dào,yuán háo tóu cǐ cí。

作者介绍

李白

唐 · 701年 - 762年

李白,字太白,号青莲居士,唐朝诗人,有“诗仙”之称,伟大的浪漫主义诗人。汉族,出生于剑南道之绵州(今四川绵阳江油市青莲乡),一说生于西域碎叶城(今吉尔吉斯斯坦托克马克),5岁随父迁至剑南道之绵州(巴西郡)昌隆县(712年更名为昌明县),祖籍陇西郡成纪县(今甘肃天水市秦安县)。其父李客,育二子(伯禽、天然)一女(平阳)。存世诗文千余篇,代表作有《蜀道难》、《将进酒》等诗篇,有《李太白集》传世。762年病逝于安徽当涂,享年61岁。其墓在安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。

查看全部作品 →