醉别卢头陀 元稹 唐 醉迷狂象别吾师,梦觉观空始自悲。尽日笙歌人散后,满江风雨独醒时。心超几地行无处,云到何天住有期。顿见佛光身上出,已蒙衣内缀摩尼。 拼音 zuì mí kuáng xiàng bié wú shī,mèng jué guān kōng shǐ zì bēi。jǐn rì shēng gē rén sàn hòu,mǎn jiāng fēng yǔ dú xǐng shí。xīn chāo jǐ dì xíng wú chù,yún dào hé tiān zhù yǒu qī。dùn jiàn fú guāng shēn shàng chū,yǐ méng yī nèi zhuì mó ní。 作者介绍 元 元稹 唐 · 779年 - 831年 元稹,字微之,别字威明,唐洛阳人(今河南洛阳)。父元宽,母郑氏。为北魏宗室鲜卑族拓跋部后裔,是什翼犍之十四世孙。早年和白居易共同提倡“新乐府”。世人常把他和白居易并称“元白”。 查看全部作品 →