画松

张璪画古松,往往得神骨。

翠帚扫春风,枯龙戛寒月。

流传画师辈,奇态尽埋没。

纤枝无萧洒,顽干空突兀。

乃悟埃尘心,难状烟霄质。

我去淅阳山,深山看真物。

拼音

zhāng zǎo huà gǔ sōng,wǎng wǎng dé shén gǔ。

cuì zhǒu sǎo chūn fēng,kū lóng jiá hán yuè。

liú chuán huà shī bèi,qí tài jǐn mái méi。

xiān zhī wú xiāo sǎ,wán gàn kōng tū wù。

nǎi wù āi chén xīn,nán zhuàng yān xiāo zhì。

wǒ qù xī yáng shān,shēn shān kàn zhēn wù。

作者介绍

元稹

唐 · 779年 - 831年

元稹,字微之,别字威明,唐洛阳人(今河南洛阳)。父元宽,母郑氏。为北魏宗室鲜卑族拓跋部后裔,是什翼犍之十四世孙。早年和白居易共同提倡“新乐府”。世人常把他和白居易并称“元白”。

查看全部作品 →