登道楼怀石山公

绿发称生今秃翁,道楼犹自故时雄。

伤心十载论交地,极目千峰洒泪中。

碧海还生杯底月,青山不断笔头风。

通家幸汝诸贤在,惭愧知音负乃公。

拼音

lǜ fā chēng shēng jīn tū wēng,dào lóu yóu zì gù shí xióng。

shāng xīn shí zài lùn jiāo dì,jí mù qiān fēng sǎ lèi zhōng。

bì hǎi hái shēng bēi dǐ yuè,qīng shān bù duàn bǐ tóu fēng。

tōng jiā xìng rǔ zhū xián zài,cán kuì zhī yīn fù nǎi gōng。

作者介绍

黄克晦

明 · ? - ?

明福建惠安人,一作晋江人,字孔昭,号吾野。能诗、善书、工画,称三绝。少时于沙岸画沙作山水景物,长学画,宗沈周,笔甚苍劲,称神品。有《北平稿》、《楚游集》、《匡庐唱和集》、《吾野诗集》。

查看全部作品 →