嵩阳宫三将军柏

人间柏大此全稀,老干宁论四十围。

盖偃曾倾天子葆,露寒应覆侍臣衣。

犹看连影容千骑,那识何枝系六飞。

惆怅茂陵无限树,荒丘残陇草菲菲。

拼音

rén jiān bǎi dà cǐ quán xī,lǎo gàn níng lùn sì shí wéi。

gài yǎn céng qīng tiān zi bǎo,lù hán yīng fù shì chén yī。

yóu kàn lián yǐng róng qiān qí,nà shí hé zhī xì liù fēi。

chóu chàng mào líng wú xiàn shù,huāng qiū cán lǒng cǎo fēi fēi。

作者介绍

黄克晦

明 · ? - ?

明福建惠安人,一作晋江人,字孔昭,号吾野。能诗、善书、工画,称三绝。少时于沙岸画沙作山水景物,长学画,宗沈周,笔甚苍劲,称神品。有《北平稿》、《楚游集》、《匡庐唱和集》、《吾野诗集》。

查看全部作品 →