招文士饮

曹刘不免死,谁敢负年华。

文士莫辞酒,诗人命属花。

退之如放逐,李白自矜夸。

万古忽将似,一朝同叹嗟。

何言天道正,独使地形斜。

南士愁多病,北人悲去家。

梅芳已流管,柳色未藏鸦。

相劝罢吟雪,相从愁饮霞。

醒时不可过,愁海浩无涯。

拼音

cáo liú bù miǎn sǐ,shuí gǎn fù nián huá。

wén shì mò cí jiǔ,shī rén mìng shǔ huā。

tuì zhī rú fàng zhú,lǐ bái zì jīn kuā。

wàn gǔ hū jiāng shì,yī cháo tóng tàn jiē。

hé yán tiān dào zhèng,dú shǐ dì xíng xié。

nán shì chóu duō bìng,běi rén bēi qù jiā。

méi fāng yǐ liú guǎn,liǔ sè wèi cáng yā。

xiāng quàn bà yín xuě,xiāng cóng chóu yǐn xiá。

xǐng shí bù kě guò,chóu hǎi hào wú yá。

作者介绍

孟郊

唐 · 751年 - 814年

孟郊,唐代诗人。字东野。汉族,湖州武康(今浙江德清)人,祖籍平昌(今山东临邑东北),先世居洛阳(今属河南)。唐代著名诗人。现存诗歌500多首,以短篇的五言古诗最多,代表作有《游子吟》。有“诗囚”之称,又与贾岛齐名,人称“郊寒岛瘦”。元和九年,在阌乡(今河南灵宝)因病去世。张籍私谥为贞曜先生。

查看全部作品 →