伤春 孟郊 唐 两河春草海水清,十年征战城郭腥。乱兵杀儿将女去,二月三月花冥冥。千里无人旋风起,莺啼燕语荒城里。春色不拣墓傍株,红颜皓色逐春去。春去春来那得知,今人看花古人墓,令人惆怅山头路。 拼音 liǎng hé chūn cǎo hǎi shuǐ qīng,shí nián zhēng zhàn chéng guō xīng。luàn bīng shā ér jiāng nǚ qù,èr yuè sān yuè huā míng míng。qiān lǐ wú rén xuán fēng qǐ,yīng tí yàn yǔ huāng chéng lǐ。chūn sè bù jiǎn mù bàng zhū,hóng yán hào sè zhú chūn qù。chūn qù chūn lái nà dé zhī,jīn rén kàn huā gǔ rén mù,lìng rén chóu chàng shān tóu lù。 作者介绍 孟 孟郊 唐 · 751年 - 814年 孟郊,唐代诗人。字东野。汉族,湖州武康(今浙江德清)人,祖籍平昌(今山东临邑东北),先世居洛阳(今属河南)。唐代著名诗人。现存诗歌500多首,以短篇的五言古诗最多,代表作有《游子吟》。有“诗囚”之称,又与贾岛齐名,人称“郊寒岛瘦”。元和九年,在阌乡(今河南灵宝)因病去世。张籍私谥为贞曜先生。 查看全部作品 →