石淙

朔水刀剑利,秋石琼瑶鲜。

鱼龙气不腥,潭洞状更妍。

磴雪入呀谷,掬星洒遥天。

声忙不及韵,势疾多断涟。

输去虽有恨,躁气一何颠。

蜿蜒相缠掣,荦确亦回旋。

黑草濯铁发,白苔浮冰钱。

具生此云遥,非德不可甄。

何况被犀士,制之空以权。

始知静刚猛,文教从来先。

拼音

shuò shuǐ dāo jiàn lì,qiū shí qióng yáo xiān。

yú lóng qì bù xīng,tán dòng zhuàng gèng yán。

dèng xuě rù ya gǔ,jū xīng sǎ yáo tiān。

shēng máng bù jí yùn,shì jí duō duàn lián。

shū qù suī yǒu hèn,zào qì yī hé diān。

wān yán xiāng chán chè,luò què yì huí xuán。

hēi cǎo zhuó tiě fā,bái tái fú bīng qián。

jù shēng cǐ yún yáo,fēi dé bù kě zhēn。

hé kuàng bèi xī shì,zhì zhī kōng yǐ quán。

shǐ zhī jìng gāng měng,wén jiào cóng lái xiān。

作者介绍

孟郊

唐 · 751年 - 814年

孟郊,唐代诗人。字东野。汉族,湖州武康(今浙江德清)人,祖籍平昌(今山东临邑东北),先世居洛阳(今属河南)。唐代著名诗人。现存诗歌500多首,以短篇的五言古诗最多,代表作有《游子吟》。有“诗囚”之称,又与贾岛齐名,人称“郊寒岛瘦”。元和九年,在阌乡(今河南灵宝)因病去世。张籍私谥为贞曜先生。

查看全部作品 →