寒溪 孟郊 唐 溪风摆馀冻,溪景衔明春。玉消花滴滴,虬解光鳞鳞。悬步下清曲,消期濯芳津。千里冰裂处,一勺暖亦仁。凝精互相洗,漪涟竞将新。忽如剑疮尽,初起百战身。 拼音 xī fēng bǎi yú dòng,xī jǐng xián míng chūn。yù xiāo huā dī dī,qiú jiě guāng lín lín。xuán bù xià qīng qū,xiāo qī zhuó fāng jīn。qiān lǐ bīng liè chù,yī sháo nuǎn yì rén。níng jīng hù xiāng xǐ,yī lián jìng jiāng xīn。hū rú jiàn chuāng jǐn,chū qǐ bǎi zhàn shēn。 作者介绍 孟 孟郊 唐 · 751年 - 814年 孟郊,唐代诗人。字东野。汉族,湖州武康(今浙江德清)人,祖籍平昌(今山东临邑东北),先世居洛阳(今属河南)。唐代著名诗人。现存诗歌500多首,以短篇的五言古诗最多,代表作有《游子吟》。有“诗囚”之称,又与贾岛齐名,人称“郊寒岛瘦”。元和九年,在阌乡(今河南灵宝)因病去世。张籍私谥为贞曜先生。 查看全部作品 →