春日同韦郎中使君送邹儒立少府扶侍赴云阳

离思著百草,绵绵生无穷。

侧闻畿甸秀,三振词策雄。

太守不韵俗,诸生皆变风。

郡斋敞西清,楚瑟惊南鸿。

海畔帝城望,云阳天色中。

酒酣正芳景,诗缀新碧丛。

服彩老莱并,侍车江革同。

过隋柳憔悴,入洛花蒙笼。

高步讵留足,前程在层空。

独惭病鹤羽,飞送力难崇。

拼音

lí sī zhù bǎi cǎo,mián mián shēng wú qióng。

cè wén jī diān xiù,sān zhèn cí cè xióng。

tài shǒu bù yùn sú,zhū shēng jiē biàn fēng。

jùn zhāi chǎng xī qīng,chǔ sè jīng nán hóng。

hǎi pàn dì chéng wàng,yún yáng tiān sè zhōng。

jiǔ hān zhèng fāng jǐng,shī zhuì xīn bì cóng。

fú cǎi lǎo lái bìng,shì chē jiāng gé tóng。

guò suí liǔ qiáo cuì,rù luò huā méng lóng。

gāo bù jù liú zú,qián chéng zài céng kōng。

dú cán bìng hè yǔ,fēi sòng lì nán chóng。

作者介绍

孟郊

唐 · 751年 - 814年

孟郊,唐代诗人。字东野。汉族,湖州武康(今浙江德清)人,祖籍平昌(今山东临邑东北),先世居洛阳(今属河南)。唐代著名诗人。现存诗歌500多首,以短篇的五言古诗最多,代表作有《游子吟》。有“诗囚”之称,又与贾岛齐名,人称“郊寒岛瘦”。元和九年,在阌乡(今河南灵宝)因病去世。张籍私谥为贞曜先生。

查看全部作品 →