送草书献上人归庐山

狂僧不为酒,狂笔自通天。

将书云霞片,直至清明巅。

手中飞黑电,象外泻玄泉。

万物随指顾,三光为回旋。

聚书云霮䨴,洗砚山晴鲜。

忽怒画蛇虺,喷然生风烟。

江人愿停笔,惊浪恐倾船。

拼音

kuáng sēng bù wèi jiǔ,kuáng bǐ zì tōng tiān。

jiāng shū yún xiá piàn,zhí zhì qīng míng diān。

shǒu zhōng fēi hēi diàn,xiàng wài xiè xuán quán。

wàn wù suí zhǐ gù,sān guāng wèi huí xuán。

jù shū yún dàn duì,xǐ yàn shān qíng xiān。

hū nù huà shé huī,pēn rán shēng fēng yān。

jiāng rén yuàn tíng bǐ,jīng làng kǒng qīng chuán。

作者介绍

孟郊

唐 · 751年 - 814年

孟郊,唐代诗人。字东野。汉族,湖州武康(今浙江德清)人,祖籍平昌(今山东临邑东北),先世居洛阳(今属河南)。唐代著名诗人。现存诗歌500多首,以短篇的五言古诗最多,代表作有《游子吟》。有“诗囚”之称,又与贾岛齐名,人称“郊寒岛瘦”。元和九年,在阌乡(今河南灵宝)因病去世。张籍私谥为贞曜先生。

查看全部作品 →