凭周况先辈于朝贤乞茶

道意勿乏味,心绪病无悰。

蒙茗玉花尽,越瓯荷叶空。

锦水有鲜色,蜀山饶芳丛。

云根才剪绿,印缝已霏红。

曾向贵人得,最将诗叟同。

幸为乞寄来,救此病劣躬。

拼音

dào yì wù fá wèi,xīn xù bìng wú cóng。

méng míng yù huā jǐn,yuè ōu hé yè kōng。

jǐn shuǐ yǒu xiān sè,shǔ shān ráo fāng cóng。

yún gēn cái jiǎn lǜ,yìn fèng yǐ fēi hóng。

céng xiàng guì rén dé,zuì jiāng shī sǒu tóng。

xìng wèi qǐ jì lái,jiù cǐ bìng liè gōng。

作者介绍

孟郊

唐 · 751年 - 814年

孟郊,唐代诗人。字东野。汉族,湖州武康(今浙江德清)人,祖籍平昌(今山东临邑东北),先世居洛阳(今属河南)。唐代著名诗人。现存诗歌500多首,以短篇的五言古诗最多,代表作有《游子吟》。有“诗囚”之称,又与贾岛齐名,人称“郊寒岛瘦”。元和九年,在阌乡(今河南灵宝)因病去世。张籍私谥为贞曜先生。

查看全部作品 →