峡哀 孟郊 唐 三峡一线天,三峡万绳泉。上仄碎日月,下掣狂漪涟。破魂一两点,凝幽数百年。峡晖不停午,峡险多饥涎。树根锁枯棺,孤骨袅袅悬。树枝哭霜栖,哀韵杳杳鲜。逐客零落肠,到此汤火煎。性命如纺绩,道路随索缘。奠泪吊波灵,波灵将闪然。 拼音 sān xiá yī xiàn tiān,sān xiá wàn shéng quán。shàng zè suì rì yuè,xià chè kuáng yī lián。pò hún yī liǎng diǎn,níng yōu shù bǎi nián。xiá huī bù tíng wǔ,xiá xiǎn duō jī xián。shù gēn suǒ kū guān,gū gǔ niǎo niǎo xuán。shù zhī kū shuāng qī,āi yùn yǎo yǎo xiān。zhú kè líng luò cháng,dào cǐ tāng huǒ jiān。xìng mìng rú fǎng jì,dào lù suí suǒ yuán。diàn lèi diào bō líng,bō líng jiāng shǎn rán。 作者介绍 孟 孟郊 唐 · 751年 - 814年 孟郊,唐代诗人。字东野。汉族,湖州武康(今浙江德清)人,祖籍平昌(今山东临邑东北),先世居洛阳(今属河南)。唐代著名诗人。现存诗歌500多首,以短篇的五言古诗最多,代表作有《游子吟》。有“诗囚”之称,又与贾岛齐名,人称“郊寒岛瘦”。元和九年,在阌乡(今河南灵宝)因病去世。张籍私谥为贞曜先生。 查看全部作品 →