郡斋独酌

前年鬓生雪,今年须带霜。时节序鳞次,古今同雁行。

甘英穷西海,四万到洛阳。东南我所见,北可计幽荒。

中画一万国,角角棋布方。地顽压不穴,天迥老不僵。

屈指百万世,过如霹雳忙。人生落其内,何者为彭殇。

促束自系缚,儒衣宽且长。旗亭雪中过,敢问当垆娘。

我爱李侍中,标标七尺强。白羽八扎弓,䏶压绿檀枪。

风前略横阵,紫髯分两傍。淮西万虎士,怒目不敢当。

功成赐宴麟德殿,猿超鹘掠广毬场。三千宫女侧头看,相排踏碎双明珰。

旌竿幖幖旗㸌㸌,意气横鞭归故乡。我爱朱处士,三吴当中央。

罢亚百顷稻,西风吹半黄。尚可活乡里,岂唯满囷仓。

后岭翠扑扑,前溪碧泱泱。雾晓起凫雁,日晚下牛羊。

叔舅欲饮我,社瓮尔来尝。伯姊子欲归,彼亦有壶浆。

西阡下柳坞,东陌绕荷塘。姻亲骨肉舍,烟火遥相望。

太守政如水,长官贪似狼。征输一云毕,任尔自存亡。

我昔造其室,羽仪鸾鹤翔。交横碧流上,竹映琴书床。

出语无近俗,尧舜禹武汤。问今天子少,谁人为栋梁。

我曰天子圣,晋公提纪纲。联兵数十万,附海正诛沧。

谓言大义小不义,取易卷席如探囊。犀甲吴兵斗弓弩,蛇矛燕戟驰锋铓。

岂知三载几百战,钩车不得望其墙。答云此山外,有事同胡羌。

谁将国伐叛,话与钓鱼郎。溪南重回首,一径出修篁。

尔来十三岁,斯人未曾忘。往往自抚己,泪下神苍茫。

御史诏分洛,举趾何猖狂。阙下谏官业,拜疏无文章。

寻僧解忧梦,乞酒缓愁肠。岂为妻子计,未去山林藏。

平生五色线,愿补舜衣裳。弦歌教燕赵,兰芷浴河湟。

腥膻一扫洒,凶狠皆披攘。生人但眠食,寿域富农桑。

孤吟志在此,自亦笑荒唐。江郡雨初霁,刀好截秋光。

池边成独酌,拥鼻菊枝香。醺酣更唱太平曲,仁圣天子寿无疆。

拼音

qián nián bìn shēng xuě,jīn nián xū dài shuāng。shí jié xù lín cì,gǔ jīn tóng yàn xíng。

gān yīng qióng xī hǎi,sì wàn dào luò yáng。dōng nán wǒ suǒ jiàn,běi kě jì yōu huāng。

zhōng huà yī wàn guó,jiǎo jiǎo qí bù fāng。dì wán yā bù xué,tiān jiǒng lǎo bù jiāng。

qū zhǐ bǎi wàn shì,guò rú pī lì máng。rén shēng luò qí nèi,hé zhě wèi péng shāng。

cù shù zì xì fù,rú yī kuān qiě zhǎng。qí tíng xuě zhōng guò,gǎn wèn dāng lú niáng。

wǒ ài lǐ shì zhōng,biāo biāo qī chǐ qiáng。bái yǔ bā zhā gōng,bì yā lǜ tán qiāng。

fēng qián lüè héng zhèn,zǐ rán fēn liǎng bàng。huái xī wàn hǔ shì,nù mù bù gǎn dāng。

gōng chéng cì yàn lín dé diàn,yuán chāo gǔ lüè guǎng qiú chǎng。sān qiān gōng nǚ cè tóu kàn,xiāng pái tà suì shuāng míng dāng。

jīng gān biāo biāo qí huò huò,yì qì héng biān guī gù xiāng。wǒ ài zhū chù shì,sān wú dāng zhōng yāng。

bà yà bǎi qǐng dào,xī fēng chuī bàn huáng。shàng kě huó xiāng lǐ,qǐ wéi mǎn qūn cāng。

hòu lǐng cuì pū pū,qián xī bì yāng yāng。wù xiǎo qǐ fú yàn,rì wǎn xià niú yáng。

shū jiù yù yǐn wǒ,shè wèng ěr lái cháng。bó zǐ zi yù guī,bǐ yì yǒu hú jiāng。

xī qiān xià liǔ wù,dōng mò rào hé táng。yīn qīn gǔ ròu shě,yān huǒ yáo xiāng wàng。

tài shǒu zhèng rú shuǐ,zhǎng guān tān shì láng。zhēng shū yī yún bì,rèn ěr zì cún wáng。

wǒ xī zào qí shì,yǔ yí luán hè xiáng。jiāo héng bì liú shàng,zhú yìng qín shū chuáng。

chū yǔ wú jìn sú,yáo shùn yǔ wǔ tāng。wèn jīn tiān zi shǎo,shuí rén wèi dòng liáng。

wǒ yuē tiān zi shèng,jìn gōng tí jì gāng。lián bīng shù shí wàn,fù hǎi zhèng zhū cāng。

wèi yán dà yì xiǎo bù yì,qǔ yì juǎn xí rú tàn náng。xī jiǎ wú bīng dòu gōng nǔ,shé máo yàn jǐ chí fēng máng。

qǐ zhī sān zài jǐ bǎi zhàn,gōu chē bù dé wàng qí qiáng。dá yún cǐ shān wài,yǒu shì tóng hú qiāng。

shuí jiāng guó fá pàn,huà yǔ diào yú láng。xī nán zhòng huí shǒu,yī jìng chū xiū huáng。

ěr lái shí sān suì,sī rén wèi céng wàng。wǎng wǎng zì fǔ jǐ,lèi xià shén cāng máng。

yù shǐ zhào fēn luò,jǔ zhǐ hé chāng kuáng。quē xià jiàn guān yè,bài shū wú wén zhāng。

xún sēng jiě yōu mèng,qǐ jiǔ huǎn chóu cháng。qǐ wèi qī zi jì,wèi qù shān lín cáng。

píng shēng wǔ sè xiàn,yuàn bǔ shùn yī shang。xián gē jiào yàn zhào,lán zhǐ yù hé huáng。

xīng shān yī sǎo sǎ,xiōng hěn jiē pī rǎng。shēng rén dàn mián shí,shòu yù fù nóng sāng。

gū yín zhì zài cǐ,zì yì xiào huāng táng。jiāng jùn yǔ chū jì,dāo hǎo jié qiū guāng。

chí biān chéng dú zhuó,yōng bí jú zhī xiāng。xūn hān gèng chàng tài píng qū,rén shèng tiān zi shòu wú jiāng。

作者介绍

杜牧

唐 · 803年 - 852年

杜牧,字牧之,号樊川居士,汉族,京兆万年(今陕西西安)人。杜牧是唐代杰出的诗人、散文家,是宰相杜佑之孙,杜从郁之子。唐文宗大和二年26岁中进士,授弘文馆校书郎。后赴江西观察使幕,转淮南节度使幕,又入观察使幕,理人国史馆修撰,膳部、比部、司勋员外郎,黄州、池州、睦州刺史等职,最终官居中书舍人。因晚年居长安南樊川别墅,故后世称“杜樊川”,著有《樊川文集》。杜牧的诗歌以七言绝句著称,内容以咏史抒怀为主,其诗英发俊爽,多切经世之物,在晚唐成就颇高。杜牧人称“小杜”,以别于杜甫,"大杜“。与李商隐并称“小李杜”。

查看全部作品 →