丹阳行

丹阳古郡洞庭阴,落日扁舟此路寻。传是东南旧都处,金陵中断碧江深。

在昔风尘起,京都乱如燬。双阙戎虏间,千门战场里。

传闻一马化为龙,南渡衣冠亦愿从。石头横帝里,京口拒戎锋。

青枫林下回天跸,杜若洲前转国容。都门不见河阳树,辇道唯闻建业钟。

中原悠悠几千里,欲扫欃枪未云已。英雄倾夺何纷然,一盛一衰如逝川。

可怜宫观重江里,金镜相传三百年。自从龙见圣人出,六合车书混为一。

昔年王气今何在,并向长安就尧日。荆榛古木闭荒阡,共道繁华不复全。

赤县唯馀江树月,黄图半入海人烟。暮来山水登临遍,览古愁吟泪如霰。

唯有空城多白云,春风淡荡无人见。

拼音

dān yáng gǔ jùn dòng tíng yīn,luò rì biǎn zhōu cǐ lù xún。chuán shì dōng nán jiù dōu chù,jīn líng zhōng duàn bì jiāng shēn。

zài xī fēng chén qǐ,jīng dōu luàn rú huǐ。shuāng quē róng lǔ jiān,qiān mén zhàn chǎng lǐ。

chuán wén yī mǎ huà wèi lóng,nán dù yī guān yì yuàn cóng。shí tóu héng dì lǐ,jīng kǒu jù róng fēng。

qīng fēng lín xià huí tiān bì,dù ruò zhōu qián zhuǎn guó róng。dōu mén bù jiàn hé yáng shù,niǎn dào wéi wén jiàn yè zhōng。

zhōng yuán yōu yōu jǐ qiān lǐ,yù sǎo chán qiāng wèi yún yǐ。yīng xióng qīng duó hé fēn rán,yī shèng yī shuāi rú shì chuān。

kě lián gōng guān zhòng jiāng lǐ,jīn jìng xiāng chuán sān bǎi nián。zì cóng lóng jiàn shèng rén chū,liù hé chē shū hùn wèi yī。

xī nián wáng qì jīn hé zài,bìng xiàng zhǎng ān jiù yáo rì。jīng zhēn gǔ mù bì huāng qiān,gòng dào fán huá bù fù quán。

chì xiàn wéi yú jiāng shù yuè,huáng tú bàn rù hǎi rén yān。mù lái shān shuǐ dēng lín biàn,lǎn gǔ chóu yín lèi rú xiàn。

wéi yǒu kōng chéng duō bái yún,chūn fēng dàn dàng wú rén jiàn。

作者介绍

孙逖

唐 · 696?年 - 761?年

唐博州武水人。幼而有文,属思警敏,援笔成篇。崔日用与为亡年交,以是声誉益重。玄宗开元初,制举登科,授山阴尉。后又应文藻宏丽科登第,拜左拾遗。张说尤重其才。开元二十一年,入为考功员外郎,选贡士两年,多得俊才。二十四年,拜中书舍人。天宝初,权刑部侍郎。后以风疾求散秩,改太子左庶子。掌诰八年,制敕所出,为时流叹服。善诗,古调今格,悉其所长,加之谦退不伐,人多称之。卒谥文。有《孙逖集》、《唐宋集贤诗集》

查看全部作品 →