歌行一首

古人重义不重金,曲高和寡勿知音。

今时志士还如此,语默动用迹难寻。

所嗟世上歧路者,终日崎岖狂用心。

平坦旃檀不肯收,要须登险访椿林。

穷子舍父远逃逝,却于本舍绝知音。

贫女宅中无价宝,却将秤卖他人金。

心无相,用还深,无常境界不能侵。

运用能随高与下,灵光且不是浮沉。

无相无心能运曜,应声应色随方照。

虽在方而不在方,任运高低总能妙。

亦无头,复无尾,灵光运运从何起?

只今起者便是心,心用明时更何你。

不居方,无处觅,运用无踪复无迹。

识取如今明觅人,终朝莫慢别求的。

勤心学,近丛林,莫将病眼认花针。

说教本穷无相理,广读元来不识心。

了取心,识取境,了心识境禅河净。

但能了境便识心,万法都如闼婆影。

劝且学,莫为师,不用登高向下窥。

平源不用金刚钻,剑刃之中错下锥。

向前来,莫人我,山僧有曲无人和。

了空无相即法师,不用绫罗将作幡。

可中了,大希奇,大人幽邃不思议。

自家坏却真宝藏,终日从人乞布衣。

取境界,妄情生,只如水面一波成。

但能当境无情计,还同水面本地平。

应大躯,应小躯,运用只随如意珠。

被毛戴角形虽异,能应之心体不殊。

应眼时,若千日,万像不能逃影质。

凡夫只是未曾观,那得自轻而退屈。

应耳时,若幽谷,大小音声无不足。

什方钟鼓一时鸣,灵光运运常相续。

应意时,绝分别,照烛森罗长不歇。

透过山河石壁间,要且照时常寂灭。

境自虚,不须畏,终朝照烛无形对。

设使任持浮幻身,运用都无舌身意。

拼音

gǔ rén zhòng yì bù zhòng jīn,qū gāo hé guǎ wù zhī yīn。

jīn shí zhì shì hái rú cǐ,yǔ mò dòng yòng jì nán xún。

suǒ jiē shì shàng qí lù zhě,zhōng rì qí qū kuáng yòng xīn。

píng tǎn zhān tán bù kěn shōu,yào xū dēng xiǎn fǎng chūn lín。

qióng zi shě fù yuǎn táo shì,què yú běn shě jué zhī yīn。

pín nǚ zhái zhōng wú jià bǎo,què jiāng chèng mài tā rén jīn。

xīn wú xiāng,yòng hái shēn,wú cháng jìng jiè bù néng qīn。

yùn yòng néng suí gāo yǔ xià,líng guāng qiě bù shì fú chén。

wú xiāng wú xīn néng yùn yào,yīng shēng yīng sè suí fāng zhào。

suī zài fāng ér bù zài fāng,rèn yùn gāo dī zǒng néng miào。

yì wú tóu,fù wú wěi,líng guāng yùn yùn cóng hé qǐ?

zhǐ jīn qǐ zhě biàn shì xīn,xīn yòng míng shí gèng hé nǐ。

bù jū fāng,wú chù mì,yùn yòng wú zōng fù wú jì。

shí qǔ rú jīn míng mì rén,zhōng cháo mò màn bié qiú de。

qín xīn xué,jìn cóng lín,mò jiāng bìng yǎn rèn huā zhēn。

shuō jiào běn qióng wú xiāng lǐ,guǎng dú yuán lái bù shí xīn。

le qǔ xīn,shí qǔ jìng,le xīn shí jìng chán hé jìng。

dàn néng le jìng biàn shí xīn,wàn fǎ dōu rú tà pó yǐng。

quàn qiě xué,mò wèi shī,bù yòng dēng gāo xiàng xià kuī。

píng yuán bù yòng jīn gāng zuān,jiàn rèn zhī zhōng cuò xià zhuī。

xiàng qián lái,mò rén wǒ,shān sēng yǒu qū wú rén hé。

le kōng wú xiāng jí fǎ shī,bù yòng líng luó jiāng zuò fān。

kě zhōng le,dà xī qí,dà rén yōu suì bù sī yì。

zì jiā huài què zhēn bǎo cáng,zhōng rì cóng rén qǐ bù yī。

qǔ jìng jiè,wàng qíng shēng,zhǐ rú shuǐ miàn yī bō chéng。

dàn néng dāng jìng wú qíng jì,hái tóng shuǐ miàn běn dì píng。

yīng dà qū,yīng xiǎo qū,yùn yòng zhǐ suí rú yì zhū。

bèi máo dài jiǎo xíng suī yì,néng yīng zhī xīn tǐ bù shū。

yīng yǎn shí,ruò qiān rì,wàn xiàng bù néng táo yǐng zhì。

fán fū zhǐ shì wèi céng guān,nà dé zì qīng ér tuì qū。

yīng ěr shí,ruò yōu gǔ,dà xiǎo yīn shēng wú bù zú。

shén fāng zhōng gǔ yī shí míng,líng guāng yùn yùn cháng xiāng xù。

yīng yì shí,jué fēn bié,zhào zhú sēn luó zhǎng bù xiē。

tòu guò shān hé shí bì jiān,yào qiě zhào shí cháng jì miè。

jìng zì xū,bù xū wèi,zhōng cháo zhào zhú wú xíng duì。

shè shǐ rèn chí fú huàn shēn,yùn yòng dōu wú shé shēn yì。

作者介绍

法藏

唐 · 643年 - 712年

唐僧。原藉西域康居,因俗姓康。武则天赐以贤首之称号,后人即尊为贤首大师。先从智俨学《华严》,智俨死后,出家。预义净译场,为则天讲新《华严经》,因撰《金狮子章》,径捷易解,则天遂悟其旨。创华严宗法界缘起理论,被尊为华严宗第三祖。有《华严探玄记》、《般若心经疏》等。

查看全部作品 →