送襄阳李尚书 李益 唐 天寒发梅柳,忆昔到襄州。树暖然红烛,江清展碧油。风烟临岘首,云水接昭丘。俗尚春秋学,词称文选楼。都门送旌节,符竹领诸侯。汉沔分戎寄,黎元减圣忧。时追山简兴,本自习家流。莫废思康乐,诗情满沃洲。 拼音 tiān hán fā méi liǔ,yì xī dào xiāng zhōu。shù nuǎn rán hóng zhú,jiāng qīng zhǎn bì yóu。fēng yān lín xiàn shǒu,yún shuǐ jiē zhāo qiū。sú shàng chūn qiū xué,cí chēng wén xuǎn lóu。dōu mén sòng jīng jié,fú zhú lǐng zhū hóu。hàn miǎn fēn róng jì,lí yuán jiǎn shèng yōu。shí zhuī shān jiǎn xīng,běn zì xí jiā liú。mò fèi sī kāng lè,shī qíng mǎn wò zhōu。 作者介绍 李 李益 唐 · 750年 - 830年 李益,唐代诗人,字君虞,陇西姑臧(今甘肃武威)人,后迁河南洛阳。大历四年(769)进士,初任郑县尉,久不得升迁,建中四年(783)登书判拔萃科。因仕途失意,后弃官在燕赵一带漫游。以边塞诗作名世,擅长绝句,尤其工于七绝。 查看全部作品 →