红楼下联句

佛刹接重城,红楼切太清。

紫云连照耀,丹槛郁峥嵘。

榱栋烟虹入,轩窗日月平。

参差五陵晚,分背八川明。

松韵风初过,莲陂浪欲倾。

敬瞻疑涌见,围绕学无生。

拼音

fú shā jiē zhòng chéng,hóng lóu qiè tài qīng。

zǐ yún lián zhào yào,dān kǎn yù zhēng róng。

cuī dòng yān hóng rù,xuān chuāng rì yuè píng。

cān chà wǔ líng wǎn,fēn bèi bā chuān míng。

sōng yùn fēng chū guò,lián bēi làng yù qīng。

jìng zhān yí yǒng jiàn,wéi rào xué wú shēng。

作者介绍

李益

唐 · 750年 - 830年

李益,唐代诗人,字君虞,陇西姑臧(今甘肃武威)人,后迁河南洛阳。大历四年(769)进士,初任郑县尉,久不得升迁,建中四年(783)登书判拔萃科。因仕途失意,后弃官在燕赵一带漫游。以边塞诗作名世,擅长绝句,尤其工于七绝。

查看全部作品 →