采莲

越艳荆姝惯采莲,兰桡画楫满长川。

秋来江水澄如练,映水红妆如可见。

此时莲浦珠翠光,此日荷风罗绮香。

纤手周游不暂息,红英烂熳殊未极。

夕鸟栖林人欲稀,长歌哀怨采莲归。

拼音

yuè yàn jīng shū guàn cǎi lián,lán ráo huà jí mǎn zhǎng chuān。

qiū lái jiāng shuǐ chéng rú liàn,yìng shuǐ hóng zhuāng rú kě jiàn。

cǐ shí lián pǔ zhū cuì guāng,cǐ rì hé fēng luó qǐ xiāng。

xiān shǒu zhōu yóu bù zàn xī,hóng yīng làn màn shū wèi jí。

xī niǎo qī lín rén yù xī,zhǎng gē āi yuàn cǎi lián guī。

作者介绍

徐玄之

唐 · ? - ?

唐洪州南昌人。年十七,第进士。武则天时,官监察、殿中御史。历考功、司勋、吏部员外郎,迁主客、吏部郎中。玄宗开元七年,自谏议大夫出为湖州刺史。后迁邠王府长史。能诗。有集。

查看全部作品 →