题龚山人草堂 吴筠 唐 世人负一美,未肯甘陆沉。独抱匡济器,能怀真隐心。结庐迩城郭,及到云木深。灭迹慕颍阳,忘机同汉阴。启户面白水,凭轩对苍岑。但歌考槃诗,不学梁父吟。兹道我所适,感君齐素襟。勖哉龚夫子,勿使嚣尘侵。 拼音 shì rén fù yī měi,wèi kěn gān lù chén。dú bào kuāng jì qì,néng huái zhēn yǐn xīn。jié lú ěr chéng guō,jí dào yún mù shēn。miè jì mù yǐng yáng,wàng jī tóng hàn yīn。qǐ hù miàn bái shuǐ,píng xuān duì cāng cén。dàn gē kǎo pán shī,bù xué liáng fù yín。zī dào wǒ suǒ shì,gǎn jūn qí sù jīn。xù zāi gōng fū zi,wù shǐ xiāo chén qīn。 作者介绍 吴 吴筠 唐 · ? - 778年 唐华州华阴人,字贞节。通经义,善文辞。举进士不中,隐居南阳倚帝山为道士。玄宗天宝初召至京,敕待诏翰林。献《玄纲》三篇。每开陈,皆名教世务,以微言讽帝,帝重之。高力士短之于帝,遂固求还嵩山。后东入会稽剡中卒,弟子谥为宗元先生。善诗,有集。 查看全部作品 →