新丰主人

明代少知己,夜光频暗投。

迍邅终薄命,动息尽穷愁。

自欲归飞鹢,当为不系舟。

双垂素丝泪,几弊皂貂裘。

暮鸟栖幽树,孤云出旧丘。

蛩悲衣褐夕,雨暗转蓬秋。

客里冯谖剑,歌中宁戚牛。

主人能纵酒,一醉且忘忧。

拼音

míng dài shǎo zhī jǐ,yè guāng pín àn tóu。

zhūn zhān zhōng báo mìng,dòng xī jǐn qióng chóu。

zì yù guī fēi yì,dāng wèi bù xì zhōu。

shuāng chuí sù sī lèi,jǐ bì zào diāo qiú。

mù niǎo qī yōu shù,gū yún chū jiù qiū。

qióng bēi yī hè xī,yǔ àn zhuǎn péng qiū。

kè lǐ féng xuān jiàn,gē zhōng níng qī niú。

zhǔ rén néng zòng jiǔ,yī zuì qiě wàng yōu。

作者介绍

钱起

唐 · ? - 780年

钱起,字仲文,吴兴(今属浙江)人。天宝进士,曾任考功郎中,故世称钱考功。代宗大历中为翰林学士。他是大历十才子之一,也是其中杰出者。又与郎士元齐名,当时称为“前有沈宋,后有钱郎”。

查看全部作品 →