赴江陵途中寄赠王二十补阙李十一拾遗李二十六员外翰林三学士

孤臣昔放逐,血泣追愆尤。

汗漫不省识,恍如乘桴浮。

或自疑上疏,上疏岂其由。

是年京师旱,田亩少所收。

上怜民无食,征赋半已休。

有司恤经费,未免烦徵求。

富者既云急,贫者固已流。

传闻闾里间,赤子弃渠沟。

持男易斗粟,掉臂莫肯酬。

我时出衢路,饿者何其稠。

亲逢道边死,伫立久咿嚘。

归舍不能食,有如鱼中钩。

适会除御史,诚当得言秋。

拜疏移閤门,为忠宁自谋。

上陈人疾苦,无令绝其喉。

下陈畿甸内,根本理宜优。

积雪验丰熟,幸宽待蚕麰。

天子恻然感,司空叹绸缪。

谓言即施设,乃反迁炎州。

同官尽才俊,偏善柳与刘。

或虑语言泄,传之落冤雠。

二子不宜尔,将疑断还不。

中使临门遣,顷刻不得留。

病妹卧床褥,分知隔明幽。

悲啼乞就别,百请不颔头。

弱妻抱稚子,出拜忘惭羞。

黾勉不回顾,行行诣连州。

朝为青云士,暮作白头囚。

商山季冬月,冰冻绝行辀。

春风洞庭浪,出没惊孤舟。

逾岭到所任,低颜奉君侯。

酸寒何足道,随事生疮疣。

远地触途异,吏民似猿猴。

生狞多忿很,辞舌纷嘲啁。

白日屋檐下,双鸣斗鸺鹠。

有蛇类两首,有蛊群飞游。

穷冬或摇扇,盛夏或重裘。

飓起最可畏,訇哮簸陵丘。

雷霆助光怪,气象难比侔。

疠疫忽潜遘,十家无一瘳。

猜嫌动置毒,对案辄怀愁。

前日遇恩赦,私心喜还忧。

果然又羁絷,不得归锄耰。

此府雄且大,腾凌尽戈矛。

栖栖法曹掾,何处事卑陬。

生平企仁义,所学皆孔周。

早知大理官,不列三后俦。

何况亲犴狱,敲搒发奸偷。

悬知失事势,恐自罹罝罘。

湘水清且急,凉风日修修。

胡为首归路,旅泊尚夷犹。

昨者京使至,嗣皇传冕旒。

赫然下明诏,首罪诛共吺。

复闻颠夭辈,峨冠进鸿畴。

班行再肃穆,璜佩鸣琅璆。

伫继贞观烈,边封脱兜鍪。

三贤推侍从,卓荦倾枚邹。

高议参造化,清文焕皇猷。

协心辅齐圣,致理同毛輶。

小雅咏鹿鸣,食苹贵呦呦。

遗风邈不嗣,岂忆尝同裯。

失志早衰换,前期拟蜉蝣。

自从齿牙缺,始慕舌为柔。

因疾鼻又塞,渐能等薰莸。

深思罢官去,毕命依松楸。

空怀焉能果,但见岁已遒。

殷汤闵禽兽,解网祝蛛蝥。

雷焕掘宝剑,冤氛消斗牛。

兹道诚可尚,谁能借前筹。

殷勤答吾友,明月非暗投。

拼音

gū chén xī fàng zhú,xuè qì zhuī qiān yóu。

hàn màn bù shěng shí,huǎng rú chéng fú fú。

huò zì yí shàng shū,shàng shū qǐ qí yóu。

shì nián jīng shī hàn,tián mǔ shǎo suǒ shōu。

shàng lián mín wú shí,zhēng fù bàn yǐ xiū。

yǒu sī xù jīng fèi,wèi miǎn fán zhēng qiú。

fù zhě jì yún jí,pín zhě gù yǐ liú。

chuán wén lǘ lǐ jiān,chì zi qì qú gōu。

chí nán yì dòu sù,diào bì mò kěn chóu。

wǒ shí chū qú lù,è zhě hé qí chóu。

qīn féng dào biān sǐ,zhù lì jiǔ yī yōu。

guī shě bù néng shí,yǒu rú yú zhōng gōu。

shì huì chú yù shǐ,chéng dāng dé yán qiū。

bài shū yí gé mén,wèi zhōng níng zì móu。

shàng chén rén jí kǔ,wú lìng jué qí hóu。

xià chén jī diān nèi,gēn běn lǐ yí yōu。

jī xuě yàn fēng shú,xìng kuān dài cán móu。

tiān zi cè rán gǎn,sī kōng tàn chóu móu。

wèi yán jí shī shè,nǎi fǎn qiān yán zhōu。

tóng guān jǐn cái jùn,piān shàn liǔ yǔ liú。

huò lǜ yǔ yán xiè,chuán zhī luò yuān chóu。

èr zi bù yí ěr,jiāng yí duàn hái bù。

zhōng shǐ lín mén qiǎn,qǐng kè bù dé liú。

bìng mèi wò chuáng rù,fēn zhī gé míng yōu。

bēi tí qǐ jiù bié,bǎi qǐng bù hàn tóu。

ruò qī bào zhì zi,chū bài wàng cán xiū。

mǐn miǎn bù huí gù,xíng xíng yì lián zhōu。

cháo wèi qīng yún shì,mù zuò bái tóu qiú。

shāng shān jì dōng yuè,bīng dòng jué xíng zhōu。

chūn fēng dòng tíng làng,chū méi jīng gū zhōu。

yú lǐng dào suǒ rèn,dī yán fèng jūn hóu。

suān hán hé zú dào,suí shì shēng chuāng yóu。

yuǎn dì chù tú yì,lì mín shì yuán hóu。

shēng níng duō fèn hěn,cí shé fēn cháo zhāo。

bái rì wū yán xià,shuāng míng dòu xiū liú。

yǒu shé lèi liǎng shǒu,yǒu gǔ qún fēi yóu。

qióng dōng huò yáo shàn,shèng xià huò zhòng qiú。

jù qǐ zuì kě wèi,hōng xiāo bǒ líng qiū。

léi tíng zhù guāng guài,qì xiàng nán bǐ móu。

lì yì hū qián gòu,shí jiā wú yī chōu。

cāi xián dòng zhì dú,duì àn zhé huái chóu。

qián rì yù ēn shè,sī xīn xǐ hái yōu。

guǒ rán yòu jī zhí,bù dé guī chú yōu。

cǐ fǔ xióng qiě dà,téng líng jǐn gē máo。

qī qī fǎ cáo yuàn,hé chù shì bēi zōu。

shēng píng qǐ rén yì,suǒ xué jiē kǒng zhōu。

zǎo zhī dà lǐ guān,bù liè sān hòu chóu。

hé kuàng qīn àn yù,qiāo bàng fā jiān tōu。

xuán zhī shī shì shì,kǒng zì lí jū fú。

xiāng shuǐ qīng qiě jí,liáng fēng rì xiū xiū。

hú wèi shǒu guī lù,lǚ pō shàng yí yóu。

zuó zhě jīng shǐ zhì,sì huáng chuán miǎn liú。

hè rán xià míng zhào,shǒu zuì zhū gòng dōu。

fù wén diān yāo bèi,é guān jìn hóng chóu。

bān xíng zài sù mù,huáng pèi míng láng qiú。

zhù jì zhēn guān liè,biān fēng tuō dōu móu。

sān xián tuī shì cóng,zhuó luò qīng méi zōu。

gāo yì cān zào huà,qīng wén huàn huáng yóu。

xié xīn fǔ qí shèng,zhì lǐ tóng máo yóu。

xiǎo yǎ yǒng lù míng,shí píng guì yōu yōu。

yí fēng miǎo bù sì,qǐ yì cháng tóng chóu。

shī zhì zǎo shuāi huàn,qián qī nǐ fú yóu。

zì cóng chǐ yá quē,shǐ mù shé wèi róu。

yīn jí bí yòu sāi,jiàn néng děng xūn yóu。

shēn sī bà guān qù,bì mìng yī sōng qiū。

kōng huái yān néng guǒ,dàn jiàn suì yǐ qiú。

yīn tāng mǐn qín shòu,jiě wǎng zhù zhū máo。

léi huàn jué bǎo jiàn,yuān fēn xiāo dòu niú。

zī dào chéng kě shàng,shuí néng jiè qián chóu。

yīn qín dá wú yǒu,míng yuè fēi àn tóu。

作者介绍

韩愈

唐 · 768年 - 824年

韩愈,字退之,唐代文学家、哲学家、思想家,河阳(今河南省孟州市)人,汉族,郡望河北昌黎,世称韩昌黎。晚年任吏部侍郎,又称韩吏部。是唐代古文运动的倡导者。谥号“文”,又称韩文公。后人尊称他为“唐宋八大家”之首,与柳宗元并称“韩柳”,有“文章巨公”和“百代文宗”之名。曾积极参加讨伐淮西叛藩吴元济的战争,任裴度的行军司马。思想上,韩愈崇奉儒学,力排佛老。著有《韩昌黎集》四十卷,《外集》十卷,《师说》等等。他提出的文道合一、气盛言宜、务去陈言、文从字顺等散文的写作理论,对后人很有指导意义。

查看全部作品 →