此日足可惜赠张籍

此日足可惜,此酒不足尝。

舍酒去相语,共分一日光。

念昔未知子,孟君自南方。

自矜有所得,言子有文章。

我名属相府,欲往不得行。

思之不可见,百端在中肠。

维时月魄死,冬日朝在房。

驱驰公事退,闻子适及城。

命车载之至,引坐于中堂。

开怀听其说,往往副所望。

孔丘殁已远,仁义路久荒。

纷纷百家起,诡怪相披猖。

长老守所闻,后生习为常。

少知诚难得,纯粹古已亡。

譬彼植园木,有根易为长。

留之不遣去,馆置城西旁。

岁时未云几,浩浩观湖江。

众夫指之笑,谓我知不明。

儿童畏雷电,鱼鳖惊夜光。

州家举进士,选试缪所当。

驰辞对我策,章句何炜煌。

相公朝服立,工席歌鹿鸣。

礼终乐亦阕,相拜送于庭。

之子去须臾,赫赫流盛名。

窃喜复窃叹,谅知有所成。

人事安可恒,奄忽令我伤。

闻子高第日,正从相公丧。

哀情逢吉语,惝恍难为双。

暮宿偃师西,徒展转在床。

夜闻汴州乱,绕壁行彷徨。

我时留妻子,仓卒不及将。

相见不复期,零落甘所丁。

骄儿未绝乳,念之不能忘。

忽如在我所,耳若闻啼声。

中途安得返,一日不可更。

俄有东来说,我家免罹殃。

乘船下汴水,东去趋彭城。

从丧朝至洛,还走不及停。

假道经盟津,出入行涧冈。

日西入军门,羸马颠且僵。

主人愿少留,延入陈壶觞。

卑贱不敢辞,忽忽心如狂。

饮食岂知味,丝竹徒轰轰。

平明脱身去,决若惊凫翔。

黄昏次汜水,欲过无舟航。

号呼久乃至,夜济十里黄。

中流上滩潬,沙水不可详。

惊波暗合沓,星宿争翻芒。

辕马蹢躅鸣,左右泣仆童。

甲午憩时门,临泉窥斗龙。

东南出陈许,陂泽平茫茫。

道边草木花,红紫相低昂。

百里不逢人,角角雄雉鸣。

行行二月暮,乃及徐南疆。

下马步堤岸,上船拜吾兄。

谁云经艰难,百口无夭殇。

仆射南阳公,宅我雎水阳。

箧中有馀衣,盎中有馀粮。

闭门读书史,窗户忽已凉。

日念子来游,子岂知我情。

别离未为久,辛苦多所经。

对食每不饱,共言无倦听。

连延三十日,晨坐达五更。

我友二三子,宦游在西京。

东野窥禹穴,李翱观涛江。

萧条千万里,会合安可逢。

淮之水舒舒,楚山直丛丛。

子又舍我去,我怀焉所穷。

男儿不再壮,百岁如风狂。

高爵尚可求,无为守一乡。

拼音

cǐ rì zú kě xī,cǐ jiǔ bù zú cháng。

shě jiǔ qù xiāng yǔ,gòng fēn yī rì guāng。

niàn xī wèi zhī zi,mèng jūn zì nán fāng。

zì jīn yǒu suǒ dé,yán zi yǒu wén zhāng。

wǒ míng shǔ xiāng fǔ,yù wǎng bù dé xíng。

sī zhī bù kě jiàn,bǎi duān zài zhōng cháng。

wéi shí yuè pò sǐ,dōng rì cháo zài fáng。

qū chí gōng shì tuì,wén zi shì jí chéng。

mìng chē zài zhī zhì,yǐn zuò yú zhōng táng。

kāi huái tīng qí shuō,wǎng wǎng fù suǒ wàng。

kǒng qiū mò yǐ yuǎn,rén yì lù jiǔ huāng。

fēn fēn bǎi jiā qǐ,guǐ guài xiāng pī chāng。

zhǎng lǎo shǒu suǒ wén,hòu shēng xí wèi cháng。

shǎo zhī chéng nán dé,chún cuì gǔ yǐ wáng。

pì bǐ zhí yuán mù,yǒu gēn yì wèi zhǎng。

liú zhī bù qiǎn qù,guǎn zhì chéng xī páng。

suì shí wèi yún jǐ,hào hào guān hú jiāng。

zhòng fū zhǐ zhī xiào,wèi wǒ zhī bù míng。

ér tóng wèi léi diàn,yú biē jīng yè guāng。

zhōu jiā jǔ jìn shì,xuǎn shì móu suǒ dāng。

chí cí duì wǒ cè,zhāng jù hé wěi huáng。

xiāng gōng cháo fú lì,gōng xí gē lù míng。

lǐ zhōng lè yì què,xiāng bài sòng yú tíng。

zhī zi qù xū yú,hè hè liú shèng míng。

qiè xǐ fù qiè tàn,liàng zhī yǒu suǒ chéng。

rén shì ān kě héng,yǎn hū lìng wǒ shāng。

wén zi gāo dì rì,zhèng cóng xiāng gōng sàng。

āi qíng féng jí yǔ,chǎng huǎng nán wèi shuāng。

mù sù yǎn shī xī,tú zhǎn zhuǎn zài chuáng。

yè wén biàn zhōu luàn,rào bì xíng páng huáng。

wǒ shí liú qī zi,cāng zú bù jí jiāng。

xiāng jiàn bù fù qī,líng luò gān suǒ dīng。

jiāo ér wèi jué rǔ,niàn zhī bù néng wàng。

hū rú zài wǒ suǒ,ěr ruò wén tí shēng。

zhōng tú ān dé fǎn,yī rì bù kě gèng。

é yǒu dōng lái shuō,wǒ jiā miǎn lí yāng。

chéng chuán xià biàn shuǐ,dōng qù qū péng chéng。

cóng sàng cháo zhì luò,hái zǒu bù jí tíng。

jiǎ dào jīng méng jīn,chū rù xíng jiàn gāng。

rì xī rù jūn mén,léi mǎ diān qiě jiāng。

zhǔ rén yuàn shǎo liú,yán rù chén hú shāng。

bēi jiàn bù gǎn cí,hū hū xīn rú kuáng。

yǐn shí qǐ zhī wèi,sī zhú tú hōng hōng。

píng míng tuō shēn qù,jué ruò jīng fú xiáng。

huáng hūn cì sì shuǐ,yù guò wú zhōu háng。

hào hū jiǔ nǎi zhì,yè jì shí lǐ huáng。

zhōng liú shàng tān shàn,shā shuǐ bù kě xiáng。

jīng bō àn hé dá,xīng sù zhēng fān máng。

yuán mǎ dí zhú míng,zuǒ yòu qì pū tóng。

jiǎ wǔ qì shí mén,lín quán kuī dòu lóng。

dōng nán chū chén xǔ,bēi zé píng máng máng。

dào biān cǎo mù huā,hóng zǐ xiāng dī áng。

bǎi lǐ bù féng rén,jiǎo jiǎo xióng zhì míng。

xíng xíng èr yuè mù,nǎi jí xú nán jiāng。

xià mǎ bù dī àn,shàng chuán bài wú xiōng。

shuí yún jīng jiān nán,bǎi kǒu wú yāo shāng。

pū shè nán yáng gōng,zhái wǒ jū shuǐ yáng。

qiè zhōng yǒu yú yī,àng zhōng yǒu yú liáng。

bì mén dú shū shǐ,chuāng hù hū yǐ liáng。

rì niàn zi lái yóu,zi qǐ zhī wǒ qíng。

bié lí wèi wèi jiǔ,xīn kǔ duō suǒ jīng。

duì shí měi bù bǎo,gòng yán wú juàn tīng。

lián yán sān shí rì,chén zuò dá wǔ gèng。

wǒ yǒu èr sān zi,huàn yóu zài xī jīng。

dōng yě kuī yǔ xué,lǐ áo guān tāo jiāng。

xiāo tiáo qiān wàn lǐ,huì hé ān kě féng。

huái zhī shuǐ shū shū,chǔ shān zhí cóng cóng。

zi yòu shě wǒ qù,wǒ huái yān suǒ qióng。

nán ér bù zài zhuàng,bǎi suì rú fēng kuáng。

gāo jué shàng kě qiú,wú wèi shǒu yī xiāng。

作者介绍

韩愈

唐 · 768年 - 824年

韩愈,字退之,唐代文学家、哲学家、思想家,河阳(今河南省孟州市)人,汉族,郡望河北昌黎,世称韩昌黎。晚年任吏部侍郎,又称韩吏部。是唐代古文运动的倡导者。谥号“文”,又称韩文公。后人尊称他为“唐宋八大家”之首,与柳宗元并称“韩柳”,有“文章巨公”和“百代文宗”之名。曾积极参加讨伐淮西叛藩吴元济的战争,任裴度的行军司马。思想上,韩愈崇奉儒学,力排佛老。著有《韩昌黎集》四十卷,《外集》十卷,《师说》等等。他提出的文道合一、气盛言宜、务去陈言、文从字顺等散文的写作理论,对后人很有指导意义。

查看全部作品 →