送灵师

佛法入中国,尔来六百年。

齐民逃赋役,高士著幽禅。

官吏不之制,纷纷听其然。

耕桑日失隶,朝署时遣贤。

灵师皇甫姓,胤胄本蝉联。

少小涉书史,早能缀文篇。

中间不得意,失迹成延迁。

逸志不拘教,轩腾断牵挛。

围棋斗白黑,生死随机权。

六博在一掷,枭卢叱回旋。

战诗谁与敌,浩汗横戈鋋。

饮酒尽百?,嘲诣思逾鲜。

有时醉花月,高唱清且绵。

四座咸寂默,杳如奏湘弦。

寻胜不惮险,黔江屡洄沿。

瞿塘五六月,惊电让归船。

怒水忽中裂,千寻堕幽泉。

环回势益急,仰见团团天。

投身岂得计,性命甘徒捐。

浪沫蹙翻涌,漂浮再生全。

同行二十人,魂骨俱坑填。

灵师不挂怀,冒涉道转延。

开忠二州牧,诗赋时多传。

失职不把笔,珠玑为君编。

强留费日月,密席罗婵娟。

昨者至林邑,使君数开筵。

逐客三四公,盈怀赠兰荃。

湖游泛漭沆,溪宴驻潺湲。

别语不许出,行裾动遭牵。

邻州竞招请,书札何翩翩。

十月下桂岭,乘寒恣窥缘。

落落王员外,争迎获其先。

自从入宾馆,占吝久能专。

吾徒颇携被,接宿穷欢妍。

听说两京事,分明皆眼前。

纵横杂谣俗,琐屑咸罗穿。

材调真可惜,朱丹在磨研。

方将敛之道,且欲冠其颠。

韶阳李太守,高步凌云烟。

得客辄忘食,开囊乞缯钱。

手持南曹叙,字重青瑶镌。

古气参彖系,高标摧太玄。

维舟事干谒,披读头风痊。

还如旧相识,倾壶畅幽悁。

以此复留滞,归骖几时鞭。

拼音

fú fǎ rù zhōng guó,ěr lái liù bǎi nián。

qí mín táo fù yì,gāo shì zhù yōu chán。

guān lì bù zhī zhì,fēn fēn tīng qí rán。

gēng sāng rì shī lì,cháo shǔ shí qiǎn xián。

líng shī huáng fǔ xìng,yìn zhòu běn chán lián。

shǎo xiǎo shè shū shǐ,zǎo néng zhuì wén piān。

zhōng jiān bù dé yì,shī jì chéng yán qiān。

yì zhì bù jū jiào,xuān téng duàn qiān luán。

wéi qí dòu bái hēi,shēng sǐ suí jī quán。

liù bó zài yī zhì,xiāo lú chì huí xuán。

zhàn shī shuí yǔ dí,hào hàn héng gē chán。

yǐn jiǔ jǐn bǎi,cháo yì sī yú xiān。

yǒu shí zuì huā yuè,gāo chàng qīng qiě mián。

sì zuò xián jì mò,yǎo rú zòu xiāng xián。

xún shèng bù dàn xiǎn,qián jiāng lǚ huí yán。

qú táng wǔ liù yuè,jīng diàn ràng guī chuán。

nù shuǐ hū zhōng liè,qiān xún duò yōu quán。

huán huí shì yì jí,yǎng jiàn tuán tuán tiān。

tóu shēn qǐ dé jì,xìng mìng gān tú juān。

làng mò cù fān yǒng,piāo fú zài shēng quán。

tóng xíng èr shí rén,hún gǔ jù kēng tián。

líng shī bù guà huái,mào shè dào zhuǎn yán。

kāi zhōng èr zhōu mù,shī fù shí duō chuán。

shī zhí bù bǎ bǐ,zhū jī wèi jūn biān。

qiáng liú fèi rì yuè,mì xí luó chán juān。

zuó zhě zhì lín yì,shǐ jūn shù kāi yán。

zhú kè sān sì gōng,yíng huái zèng lán quán。

hú yóu fàn mǎng hàng,xī yàn zhù chán yuán。

bié yǔ bù xǔ chū,xíng jū dòng zāo qiān。

lín zhōu jìng zhāo qǐng,shū zhá hé piān piān。

shí yuè xià guì lǐng,chéng hán zì kuī yuán。

luò luò wáng yuán wài,zhēng yíng huò qí xiān。

zì cóng rù bīn guǎn,zhàn lìn jiǔ néng zhuān。

wú tú pǒ xié bèi,jiē sù qióng huān yán。

tīng shuō liǎng jīng shì,fēn míng jiē yǎn qián。

zòng héng zá yáo sú,suǒ xiè xián luó chuān。

cái diào zhēn kě xī,zhū dān zài mó yán。

fāng jiāng liǎn zhī dào,qiě yù guān qí diān。

sháo yáng lǐ tài shǒu,gāo bù líng yún yān。

dé kè zhé wàng shí,kāi náng qǐ zēng qián。

shǒu chí nán cáo xù,zì zhòng qīng yáo juān。

gǔ qì cān tuàn xì,gāo biāo cuī tài xuán。

wéi zhōu shì gàn yè,pī dú tóu fēng quán。

hái rú jiù xiāng shí,qīng hú chàng yōu yuān。

yǐ cǐ fù liú zhì,guī cān jǐ shí biān。

作者介绍

韩愈

唐 · 768年 - 824年

韩愈,字退之,唐代文学家、哲学家、思想家,河阳(今河南省孟州市)人,汉族,郡望河北昌黎,世称韩昌黎。晚年任吏部侍郎,又称韩吏部。是唐代古文运动的倡导者。谥号“文”,又称韩文公。后人尊称他为“唐宋八大家”之首,与柳宗元并称“韩柳”,有“文章巨公”和“百代文宗”之名。曾积极参加讨伐淮西叛藩吴元济的战争,任裴度的行军司马。思想上,韩愈崇奉儒学,力排佛老。著有《韩昌黎集》四十卷,《外集》十卷,《师说》等等。他提出的文道合一、气盛言宜、务去陈言、文从字顺等散文的写作理论,对后人很有指导意义。

查看全部作品 →