寄卢仝

玉川先生洛城里,破屋数间而已矣。

一奴长须不裹头,一婢赤脚老无齿。

辛勤奉养十馀人,上有慈亲下妻子。

先生结发憎俗徒,闭门不出动一纪。

至今邻僧乞米送,仆忝县尹能不耻。

俸钱供给公私馀,时致薄少助祭祀。

劝参留守谒大尹,言语才及辄掩耳。

水北山人得名声,去年去作幕下士。

水南山人又继往,鞍马仆从塞闾里。

少室山人索价高,两以谏官徵不起。

彼皆刺口论世事,有力未免遭驱使。

先生事业不可量,惟用法律自绳己。

春秋三传束高阁,独抱遗经究终始。

往年弄笔嘲同异,怪辞惊众谤不已。

近来自说寻坦途,犹上虚空跨绿駬。

去年生儿名添丁,意令与国充耘耔。

国家丁口连四海,岂无农夫亲耒耜。

先生抱才终大用,宰相未许终不仕。

假如不在陈力列,立言垂范亦足恃。

苗裔当蒙十世宥,岂谓贻厥无基阯。

故知忠孝生天性,洁身乱伦安足拟。

昨晚长须来下状,隔墙恶少恶难似。

每骑屋山下窥阚,浑舍惊怕走折趾。

凭依婚媾欺官吏,不信令行能禁止。

先生受屈未曾语,忽此来告良有以。

嗟我身为赤县令,操权不用欲何俟。

立召贼曹呼伍伯,尽取鼠辈尸诸市。

先生又遣长须来,如此处置非所喜。

况又时当长养节,都邑未可猛政理。

先生固是余所畏,度量不敢窥涯涘。

放纵是谁之过欤,效尤戮仆愧前史。

买羊沽酒谢不敏,偶逢明月曜桃李。

先生有意许降临,更遣长须致双鲤。

拼音

yù chuān xiān shēng luò chéng lǐ,pò wū shù jiān ér yǐ yǐ。

yī nú zhǎng xū bù guǒ tóu,yī bì chì jiǎo lǎo wú chǐ。

xīn qín fèng yǎng shí yú rén,shàng yǒu cí qīn xià qī zi。

xiān shēng jié fā zēng sú tú,bì mén bù chū dòng yī jì。

zhì jīn lín sēng qǐ mǐ sòng,pū tiǎn xiàn yǐn néng bù chǐ。

fèng qián gōng gěi gōng sī yú,shí zhì báo shǎo zhù jì sì。

quàn cān liú shǒu yè dà yǐn,yán yǔ cái jí zhé yǎn ěr。

shuǐ běi shān rén dé míng shēng,qù nián qù zuò mù xià shì。

shuǐ nán shān rén yòu jì wǎng,ān mǎ pū cóng sāi lǘ lǐ。

shǎo shì shān rén suǒ jià gāo,liǎng yǐ jiàn guān zhēng bù qǐ。

bǐ jiē cì kǒu lùn shì shì,yǒu lì wèi miǎn zāo qū shǐ。

xiān shēng shì yè bù kě liàng,wéi yòng fǎ lǜ zì shéng jǐ。

chūn qiū sān chuán shù gāo gé,dú bào yí jīng jiū zhōng shǐ。

wǎng nián nòng bǐ cháo tóng yì,guài cí jīng zhòng bàng bù yǐ。

jìn lái zì shuō xún tǎn tú,yóu shàng xū kōng kuà lǜ ěr。

qù nián shēng ér míng tiān dīng,yì lìng yǔ guó chōng yún zǐ。

guó jiā dīng kǒu lián sì hǎi,qǐ wú nóng fū qīn lěi sì。

xiān shēng bào cái zhōng dà yòng,zǎi xiāng wèi xǔ zhōng bù shì。

jiǎ rú bù zài chén lì liè,lì yán chuí fàn yì zú shì。

miáo yì dāng méng shí shì yòu,qǐ wèi yí jué wú jī zhǐ。

gù zhī zhōng xiào shēng tiān xìng,jié shēn luàn lún ān zú nǐ。

zuó wǎn zhǎng xū lái xià zhuàng,gé qiáng è shǎo è nán shì。

měi qí wū shān xià kuī hǎn,hún shě jīng pà zǒu zhé zhǐ。

píng yī hūn gòu qī guān lì,bù xìn lìng xíng néng jìn zhǐ。

xiān shēng shòu qū wèi céng yǔ,hū cǐ lái gào liáng yǒu yǐ。

jiē wǒ shēn wèi chì xiàn lìng,cāo quán bù yòng yù hé qí。

lì zhào zéi cáo hū wǔ bó,jǐn qǔ shǔ bèi shī zhū shì。

xiān shēng yòu qiǎn zhǎng xū lái,rú cǐ chù zhì fēi suǒ xǐ。

kuàng yòu shí dāng zhǎng yǎng jié,dōu yì wèi kě měng zhèng lǐ。

xiān shēng gù shì yú suǒ wèi,dù liàng bù gǎn kuī yá sì。

fàng zòng shì shuí zhī guò yú,xiào yóu lù pū kuì qián shǐ。

mǎi yáng gū jiǔ xiè bù mǐn,ǒu féng míng yuè yào táo lǐ。

xiān shēng yǒu yì xǔ jiàng lín,gèng qiǎn zhǎng xū zhì shuāng lǐ。

作者介绍

韩愈

唐 · 768年 - 824年

韩愈,字退之,唐代文学家、哲学家、思想家,河阳(今河南省孟州市)人,汉族,郡望河北昌黎,世称韩昌黎。晚年任吏部侍郎,又称韩吏部。是唐代古文运动的倡导者。谥号“文”,又称韩文公。后人尊称他为“唐宋八大家”之首,与柳宗元并称“韩柳”,有“文章巨公”和“百代文宗”之名。曾积极参加讨伐淮西叛藩吴元济的战争,任裴度的行军司马。思想上,韩愈崇奉儒学,力排佛老。著有《韩昌黎集》四十卷,《外集》十卷,《师说》等等。他提出的文道合一、气盛言宜、务去陈言、文从字顺等散文的写作理论,对后人很有指导意义。

查看全部作品 →