读东汉外戚传

金貂赫奕侍中家,恩托椒房宠莫涯。

连苑高楼临紫陌,倾城名妓按红牙。

君王自是光明烛,竖子终为顷刻花。

所惜覆车无戒者,青编常遣后人嗟。

拼音

jīn diāo hè yì shì zhōng jiā,ēn tuō jiāo fáng chǒng mò yá。

lián yuàn gāo lóu lín zǐ mò,qīng chéng míng jì àn hóng yá。

jūn wáng zì shì guāng míng zhú,shù zi zhōng wèi qǐng kè huā。

suǒ xī fù chē wú jiè zhě,qīng biān cháng qiǎn hòu rén jiē。

作者介绍

王鸿儒

明 · ? - ?

明河南南阳人,字懋学。少颖悟,读书过目不忘,为府史佐书,知府段容思见而奇之,使为诸生,教以经术,蔚为大儒。成化二十三年进士。累擢为山西副使,武宗时迁南京户部尚书。为人清正,学务穷理致用。有《凝斋笔语》。

查看全部作品 →