征蜀联句

日王忿违慠,有命事诛拔。

蜀险豁关防,秦师纵横猾。

风旗匝地扬,雷鼓轰天杀。

竹兵彼皴脆,铁刃我枪?。

刑神咤犛旄,阴燄飐犀札。

翻霓纷偃蹇,塞野澒坱圠。

生狞竞掣跌,痴突争填轧。

渴斗信豗呶,啖奸何喔嗗。

更呼相簸荡,交斫双缺齾。

火发激铓腥,血漂腾足滑。

飞猱无整阵,翩鹘有邪戛。

江倒沸鲸鲲,山摇溃貙䝟。

中离分二三,外变迷七八。

逆颈尽徽索,仇头恣髡鬝。

怒须犹鬇鬡,断臂仍??。

石潜设奇伏,穴觑骋精察。

中矢类妖㺑,跳锋状惊豽。

蹋翻聚林岭,斗起成埃圿。

旆亡多空杠,轴折鲜联辖。

剟肤浃疮痍,败面碎黥㓤。

浑奔肆狂勷,捷窜脱趫黠。

岩钩踔狙猿,水漉杂鳣螖。

投奅闹䃔䃧,填隍?㑻?。

强睛死不闭,犷眼困逾䀣。

爇堞熇歊熺,抉门呀拗䦪。

天刀封未坼,酋胆慑前揠。

跧梁排郁缩,闯窦猰窋窡。

迫胁闻杂驱,咿呦叫冤?。

穷区指清夷,凶部坐雕铩。

邛文裁斐亹,巴艳收婠妠。

椎肥牛呼牟,载实驼鸣?。

圣灵闵顽嚚,焘养均草䕓。

下书遏雄虓,解罪吊挛瞎。

战血时销洗,剑霜夜清刮。

汉栈罢嚣阗,獠江息澎汃。

戍寒绝朝乘,刁暗歇宵察。

始去杏飞蜂,及归柳嘶?。

庙献繁馘级,乐声洞椌楬。

台图焕丹玄,郊告俨匏秸。

念齿慰黴黧,视伤悼瘢痆。

休输任讹寝,报力厚麸秳。

公欢钟晨撞,室宴丝晓扴。

杯盂酬酒醪,箱箧馈巾帓。

小臣昧戎经,维用赞勋劼。

拼音

rì wáng fèn wéi ào,yǒu mìng shì zhū bá。

shǔ xiǎn huō guān fáng,qín shī zòng héng huá。

fēng qí zā dì yáng,léi gǔ hōng tiān shā。

zhú bīng bǐ cūn cuì,tiě rèn wǒ qiāng。

xíng shén zhà máo máo,yīn yàn zhǎn xī zhá。

fān ní fēn yǎn jiǎn,sāi yě hòng yǎng yà。

shēng níng jìng chè diē,chī tū zhēng tián yà。

kě dòu xìn huī náo,dàn jiān hé ō wā。

gèng hū xiāng bǒ dàng,jiāo zhuó shuāng quē yà。

huǒ fā jī máng xīng,xuè piāo téng zú huá。

fēi náo wú zhěng zhèn,piān gǔ yǒu xié jiá。

jiāng dào fèi jīng kūn,shān yáo kuì chū yà。

zhōng lí fēn èr sān,wài biàn mí qī bā。

nì jǐng jǐn huī suǒ,chóu tóu zì kūn qiān。

nù xū yóu zhēng níng,duàn bì réng huǒ qià。

shí qián shè qí fú,xué qù chěng jīng chá。

zhōng shǐ lèi yāo shān,tiào fēng zhuàng jīng nà。

tà fān jù lín lǐng,dòu qǐ chéng āi jiá。

pèi wáng duō kōng gāng,zhóu zhé xiān lián xiá。

duō fū jiā chuāng yí,bài miàn suì qíng qià。

hún bēn sì kuáng ráng,jié cuàn tuō qiáo xiá。

yán gōu chuō jū yuán,shuǐ lù zá zhān huá。

tóu pào nào hóng lóng,tián huáng mà。

qiáng jīng sǐ bù bì,guǎng yǎn kùn yú bì。

ruò dié hè xiāo xī,jué mén ya ǎo yà。

tiān dāo fēng wèi chè,qiú dǎn shè qián yà。

quán liáng pái yù suō,chuǎng dòu yà zhú zhuó。

pò xié wén zá qū,yī yōu jiào yuān。

qióng qū zhǐ qīng yí,xiōng bù zuò diāo shā。

qióng wén cái fěi wěi,bā yàn shōu wān nà。

chuí féi niú hū móu,zài shí tuó míng yà。

shèng líng mǐn wán yín,dào yǎng jūn cǎo chá。

xià shū è xióng xiāo,jiě zuì diào luán xiā。

zhàn xuè shí xiāo xǐ,jiàn shuāng yè qīng guā。

hàn zhàn bà xiāo tián,liáo jiāng xī pēng bīn。

shù hán jué cháo chéng,diāo àn xiē xiāo chá。

shǐ qù xìng fēi fēng,jí guī liǔ sī。

miào xiàn fán guó jí,lè shēng dòng qiāng jié。

tái tú huàn dān xuán,jiāo gào yǎn páo jiē。

niàn chǐ wèi méi lí,shì shāng dào bān niè。

xiū shū rèn é qǐn,bào lì hòu fū huó。

gōng huān zhōng chén zhuàng,shì yàn sī xiǎo jiá。

bēi yú chóu jiǔ láo,xiāng qiè kuì jīn mò。

xiǎo chén mèi róng jīng,wéi yòng zàn xūn jié。

作者介绍

韩愈

唐 · 768年 - 824年

韩愈,字退之,唐代文学家、哲学家、思想家,河阳(今河南省孟州市)人,汉族,郡望河北昌黎,世称韩昌黎。晚年任吏部侍郎,又称韩吏部。是唐代古文运动的倡导者。谥号“文”,又称韩文公。后人尊称他为“唐宋八大家”之首,与柳宗元并称“韩柳”,有“文章巨公”和“百代文宗”之名。曾积极参加讨伐淮西叛藩吴元济的战争,任裴度的行军司马。思想上,韩愈崇奉儒学,力排佛老。著有《韩昌黎集》四十卷,《外集》十卷,《师说》等等。他提出的文道合一、气盛言宜、务去陈言、文从字顺等散文的写作理论,对后人很有指导意义。

查看全部作品 →