闻雁

何处人惊起,飞来过草堂。

丹心劳避弋,万里念随阳。

影断风天月,声孤荻岸霜。

明年趁春去,江上别鸳鸯。

拼音

hé chù rén jīng qǐ,fēi lái guò cǎo táng。

dān xīn láo bì yì,wàn lǐ niàn suí yáng。

yǐng duàn fēng tiān yuè,shēng gū dí àn shuāng。

míng nián chèn chūn qù,jiāng shàng bié yuān yāng。

作者介绍

齐己

唐 · 864?年 - 943后年

唐僧。潭州长沙人,一说益阳人,俗名胡得生,自号衡岳沙门。天性颖悟,常以竹枝画牛背为诗,诗句多出人意表。众僧奇之,劝令落发为浮图。风度日改,声价益隆。尝住江陵之龙兴寺,署为僧正。后终于江陵。好吟咏,与郑谷酬唱,积以成编,号《白莲集》。又有《风骚旨格》。

查看全部作品 →