书古寺僧房

绿树深深处,长明焰焰灯。

春时游寺客,花落闭门僧。

万法心中寂,孤泉石上澄。

劳生莫相问,喧默不相应。

拼音

lǜ shù shēn shēn chù,zhǎng míng yàn yàn dēng。

chūn shí yóu sì kè,huā luò bì mén sēng。

wàn fǎ xīn zhōng jì,gū quán shí shàng chéng。

láo shēng mò xiāng wèn,xuān mò bù xiāng yīng。

作者介绍

齐己

唐 · 864?年 - 943后年

唐僧。潭州长沙人,一说益阳人,俗名胡得生,自号衡岳沙门。天性颖悟,常以竹枝画牛背为诗,诗句多出人意表。众僧奇之,劝令落发为浮图。风度日改,声价益隆。尝住江陵之龙兴寺,署为僧正。后终于江陵。好吟咏,与郑谷酬唱,积以成编,号《白莲集》。又有《风骚旨格》。

查看全部作品 →