答孔秀才

早向文章里,能降少壮心。

不愁人不爱,闲处自闲吟。

水国云雷阔,僧园竹树深。

无嫌我衰飒,时此一相寻。

拼音

zǎo xiàng wén zhāng lǐ,néng jiàng shǎo zhuàng xīn。

bù chóu rén bù ài,xián chù zì xián yín。

shuǐ guó yún léi kuò,sēng yuán zhú shù shēn。

wú xián wǒ shuāi sà,shí cǐ yī xiāng xún。

作者介绍

齐己

唐 · 864?年 - 943后年

唐僧。潭州长沙人,一说益阳人,俗名胡得生,自号衡岳沙门。天性颖悟,常以竹枝画牛背为诗,诗句多出人意表。众僧奇之,劝令落发为浮图。风度日改,声价益隆。尝住江陵之龙兴寺,署为僧正。后终于江陵。好吟咏,与郑谷酬唱,积以成编,号《白莲集》。又有《风骚旨格》。

查看全部作品 →